Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Hoang mang.


Đến khi tôi nghĩ lại, tôi biết mình đang bị quá nhiều thứ làm cho phân tâm.
Tiền bạc.
Tình cảm.
Học hành.
Gia đình.
... Tôi sợ đến một lúc nào đó không còn gì dành cho mình cả.
Tôi hay nghĩ về một vài người rất đặc biệt trong cuộc sống của tôi, cả mới và cả cũ. Đặc biệt không phải là cố định mãi, mà đặc biệt trong từng thời điểm khác nhau. Như lúc có một người nào đó làm tôi cười cả ngày như gần đây.
Xin lỗi chính bản thân mình vì sự dễ dãi quá mức, dễ thích, rồi dễ quên, dễ làm cho đổ vỡ và dễ tổn thương.
Xin lỗi những người đã từng là đặc biệt của tôi.
Mẹ gọi qua, dặn dò nhiều lắm. Mẹ nói nhìn thấy tôi vui vẻ vậy thì mừng lắm.
Xin lỗi mẹ vì đã làm cho mẹ lo lắng trong một khoảng thời gian quá dài.
Hôm nay, đọc lại status của năm ngoái, tôi đã ghi rằng: "viết thư cho mẹ..." Nhận ra ngày đó chính là ngày tôi đưa ra một quyết định thật lớn, đưa tôi vào một mớ hỗn độn dài đằng đẳng gần một năm trời, và đồng thời đưa mẹ tôi vào những lo toan và những đêm không ngủ, vì mẹ không hiểu được tôi nghĩ gì, vì mẹ lo cho những lần vấp ngã sau đó, hay vì gì đi nữa thì tôi cũng đã có lỗi, rất nhiều với mẹ.
Thời gian gần đây, tôi ngủ không nhiều. Tôi bận rộn hơn rất nhiều so với những ngày còn ở Việt Nam. Đến cả một cuộc điện thoại về nhà cũng quên hoài, đến khi rảnh được 5' và nhớ ra thì ba mẹ chắc đã ngủ rồi. Kể cũng tức cười thật. Tôi thấy là so với mọi người trong nhà thì tôi có bận rộn là bao, thế mà sao vẫn cứ than mệt hoài. Mãi rồi tôi chẳng dám than nữa. Tôi chẳng dám nói với mẹ tôi đang đi làm. Sợ mẹ lo.
Những ngã tư đường xuất hiện. Ngã tư này, rồi ngã tư trên, rồi trên nữa trên nữa. Những ngã tư ấy thì cứ đi qua đó, rồi sẽ tới nhà. Nhà ấm áp. Ngôi nhà thật xa nhà của tôi. Một gia đình không nhiều thế hệ _ một gia đình rất xa gia đình của tôi. Nhưng ở đó có những tiếng - cười - và - những- câu - chuyện - của - một - gia - đình... Cái quý nhất là ở chỗ tình gia đình ấy. Thế đó, cái cuộc sống này rồi cứ vần xoay mãi, người tôi cứ đong đưa chòng chành, cuộc đời vẫn cứ còn chênh vênh...
Thôi thì đời đưa ta đến đâu thì ta đi đến đó vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét