Mẹ ở nhà mà biết tôi đang đi làm thế này thì chắc xót con dã man luôn, không cho đi làm nữa luôn, cấm tuyệt luôn. Nhưng mà... rồi cũng phải có lúc rời vòng tay ba mẹ để sống cuộc sống của một đứa trưởng thành chứ. Ba mẹ đâu ở không mà cứ lo cho mình hoài.
Tôi đã tưởng tượng ra công việc này nặng nhọc đến thế nào, nhưng đến giờ tôi mới biết rõ. 7 tiếng đồng hồ đi bộ ròng rã ngoài trời cùng Trang để giao báo cho khoảng 600 gia đình, tôi mới vỡ lẽ ra rằng ở cái cuộc đời này đúng là không có gì cho không cả. Trời lạnh tanh, tay tôi như muốn đóng băng lại. Và tôi cô đơn kinh khủng. Đó, vậy mới biết quý trọng đồng tiền. Nhất là đồng tiền ba mẹ đưa cho.
Hôm đến ngân hàng để bỏ tiền vào tài khoảng, tôi cầm mãi bao lì xì màu đỏ trên tay, lòng cứ nôn nao khó tả. Đó là tiền mồ hôi nước mắt cả ba mẹ. Tiền mà ba mẹ đã tích cóp bao nhiêu năm tháng, vậy mà nó đã vào tay tôi, chỉ để đi học. Thương ba mẹ và chị hơn bao giờ hết.
Đến lúc này, thực sự trong đầu tôi chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để sống sót, làm sao để tự trang trải cuộc sống của mình. Vậy thôi. Còn cả yêu đương gì thì tôi cũng chẳng thèm nghĩ hay đếm xỉa tới nữa. Mệt mỏi và vô vị lắm rồi.
Bạn cùng phòng bảo tôi rằng chắc chắn ở cái xứ này sẽ có những người thích tôi và muốn tôi làm bạn gái cho xem. Thế mà tôi chỉ thấy chuyện yêu đương bây giờ là điều gì đó ... buồn cười, và không đúng lúc.
Àh, đã đến trường học. Lớp học đông sinh viên nước ngoài hơn tôi nghĩ. Nhưng đúng như dự đoán , người nước nào chơi với nước đó.
Còn một điều nữa, tôi nhớ Minh, và nhớ gia đình. :(
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét