Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Bạn tôi.

Tôi thường tự hỏi mình chờ cái quái gì ở một người bạn.
Và tôi nhận ra tôi luôn chờ đợi được nói chuyện và cảm thông.
Dạo gần đây, tôi thường chờ đợi sự hỏi thăm từ một người bạn mà tôi rất quý. Nhưng cứ chờ mãi mà mọi thứ không bao giờ đến. Thất vọng vô cùng.
Thật ra là từ lâu lắm rồi, sự thất vọng này đã đến. Và cũng từ lâu lắm rồi, tôi đã không nghĩ về bạn ấy nhưng một người bạn mà trước kia tôi đã tin tưởng. Nhưng... tôi lại là đứa sợ mất bạn của mình. Vậy thôi.
Vẫn sẽ chẳng là gì của nhau, đừng ràng buộc, đừng làm mệt mỏi đúng không.
Tôi, sẽ không than vãn nữa, tôi sẽ không hở chút là tìm đến bạn ấy, nhắn tin, hoặc tỏ ra cần một lời an ủi nữa. Vì tôi biết mọi thứ bây giờ trở nên rất rỗng. Có thể đã vỡ vụn từ lúc nào rồi.

Tôi thường tự hỏi chẳng biết bạn ấy là người thế nào. Tôi thường tự hỏi liêu mối quan hệ như vậy có gọi là thân hay không? Tôi thường tự hỏi rất nhiều thứ như thế, nhưng tôi chưa bao giờ trả lời được. Tệ thật.

Vài cú click like trên facebook. Cái đó có gọi là quan tâm không? Facebook đã như một gánh hát, màu mè và kệch cỡm. Thế mà tất cả mọi lúc bạn ấy xuất hiện đều chỉ là một cú click like ở facebook, rồi ngoảnh mặt đi, cả một lời cũng không thèm nói.



Tôi rất muốn biết bạn ấy hiện tại thế nào. Vui hay buồn, cuộc sống có thú vị hay không. Nhưng nhìn lại tất cả, tôi nghĩ chỉ là một phía thôi và có lẽ bạn ấy cũng chẳng thích ai nhòm vào cuộc sống của bạn ấy một cách tò mò như thế, vậy nên tôi muốn chấm dứt hết những chuyện này. Nghĩa là không lo lắng cho người không quan tâm đến mình.

Dù sao thì bạn ấy vẫn sẽ là bạn ấy, còn tôi vẫn sẽ là tôi, mỗi người một đường đi, và không đụng vào nhau nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét