Đêm hôm qua là lần đầu tiên tôi khóc nhiều đến thế. Mắt sưng húp cho đến giờ chưa có dấu hiệu suy giảm.
Đêm qua nhắn tin cho Minh. Minh bảo:
Bạn bè gì mà giống nhau thế? Tao cũng vừa khóc xong.
Chẳng hiểu sao tôi và Minh thường làm những điều rất giống nhau trong cùng một thời điểm. Ngày xưa thì mất bút chì cùng một lúc, lâu lâu mở miệng ra là nói cùng một câu, hoặc diễn tả cùng một suy nghĩ. Vậy nên mới nói rằng có một người bạn như thế thật là may mắn.
Đêm qua, khóc rồi lại ngưng. Rồi đọc tin nhắn của Minh lại khóc tiếp. Rồi lại ngưng. Đêm qua tôi nghẹn ngào lắm. Biết là chỉ cần nghe tiếng Minh thì tôi sẽ lại nức nở hơn. Nên phải dặn dò: đừng gọi cho tao.
20 tuổi rồi, người ta phải nghĩ đến rất nhiều thứ khác ngoài chuyện bạn bè. Chưa kể đến việc tôi lại còn là đứa rất nhạy cảm, nên để khóc hơn người bình thường. Nhưng vấn đề là đừng để ai thấy mình khóc. Mỗi lần như vậy, tôi phải tìm một ai đó để nhắn tin, và sau đó lại thấy cảm giác tội lỗi khi làm phiền họ.
Duy nhất Minh thì khác. Bạn tôi!
Những tin nhắn như thế tôi thường chỉ đọc một lần rồi để đó, không bao giờ đọc đi đọc lại, vì tôi sợ lại khóc.
Tôi sợ chia tay.
Hôm qua, rất may mắn tôi đã kịp nói với Minh:
"Mày là người tao nhớ nhất trong tất cả bạn bè!!!"...
Rồi cũng phải chào Minh mà đi thôi, Minh ơi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét