Hôm nay là ngày thứ 4 tôi ở đây. Là lần thứ hai tôi lái xe đạp.
Từ chợ đồ cũ đạp xe về, tôi đã bất cẩn và không phát hiện ra chiếc xe bị đứt thắng. Đến lúc không thắng lại được, tôi mới hoảng loạn và vớ ngay cột điện bên đường để thắng chiếc xe lại. Và kết quả là tôi ngã ra đường. May mắn có một người đàn ông lại gần và đỡ tôi đứng dậy, ông ta cố gắng sửa xe giùm cho tôi, nhưng không được. Nhưng tôi vẫn rất trân trọng cử chỉ của ông,vì nếu không thì tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Tôi không đau, nhưng hơi hoảng loạn. Và đó là lần thứ hai tôi bị té xe. (Lần đầu tiên là hồi còn đi xe máy ở Sài Gòn) Nếu không có người đàn ông ấy, có lẽ tôi sẽ cứ nằm đó hoài mà không đứng dậy được, Tôi chỉ biết rối rít cám ơn, và bảo rằng I'm okay.
Tôi dắt bộ về nhà cùng với bạn cùng phòng. Tôi không đau vì những vết thương, mà chỉ cảm thấy buồn chẳng vì lí do nào, hay buồn vì khả năng của mình? Chỉ là một chiếc xe cũng không thể điều khiển được. Tôi dừng lại ở ghế đá công viên, ngồi nhìn ngón tay bị chảy máu, cởi áo khoác ra và thấy những vết trầy đang chuyển sang màu thâm tím. Buồn lại càng buồn hơn.
Cái tôi quý ở người Phần Lan là sự tốt bụng của họ. Một bà lão đến bên tôi, cầm trên tay một chiếc băng keo cá nhân, nhưng tôi thì không đủ khả năng để hiểu được bà ta nói gì, và bà ta cũng thế. Chỉ kịp giải thích rằng: I had some problems with my bicycle, couldn't stop it, then I feft down... bà ta có vẻ không hiểu, nhưng vẫn vui vẻ gật đầu...
Suốt quãng đường về nhà, tôi càng buồn hơn. Tôi nghĩ về mẹ về chị về ba và nghĩ về Việt Nam. Ngày xưa ở đó luôn có người cố gắng giúp đỡ tôi. Ở đây cũng có, nhưng mọi thứ xa lạ hơn nhiều, rào cản ngôn ngữ làm mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi không nhớ nhà nhiều, nhưng càng lúc tôi càng quý "gia đình", càng đi xa mới càng thấy quý.
Nhưng đã đến lúc tự đứng dậy khi vấp ngã, tự giải quyết tất cả các vấn đề cá nhân, tự tự và tự. Vì sẽ không còn ai ở đó chờ đợi tôi, để đỡ tôi dậy, để đưa tôi về nữa rồi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét