Ngày đi gần lắm.
Tôi vẫn chưa xếp một tì gì vào chiếc vali to oạch để dưới chân cầu thang. Chưa đi rửa hình, chưa đi lấy một vài thứ giấy tờ cần thiết nữa. Tôi... như muốn níu kéo lại điều gì đó ở nơi này. Như kiểu nếu chưa xếp thì chưa thấy ngày đi vậy đó.
Email lần lượt tới. Buồn rười rượi.
Biết làm sao bây giờ. Sắp đi thật rồi đó, chẳng đuà đâu. Sao người ta đi thì vui, tôi cứ hễ đi là buồn. Buồn rất là nhiều vậy đó.
Có vài người tôi rất muốn gặp lại nhưng tôi sẽ không gặp được.
Hôm nọ Ocean nhắn tin cho tôi. Tôi cũng đã bảo rằng mình vẫn chưa sẵn sàng để gặp lại bạn ấy dù là rất muốn, chỉ để xin lỗi vậy đó. Mà ai biểu đẩy người khác ra rồi làm sao kéo gần lại được.
Mẹ buồn lắm, ba buồn lắm, chị cũng buồn lắm. Sao đi mà chân không đành thế này.
Mấy hôm nay nhà chị có chuyện. Tôi thương chị nhưng chẳng biết làm gì. Chỉ biết ngồi đó lắng nghe rồi im lặng, rồi bỗng nhiên vô cớ cáu bẳn, la mắng Cherry om sòm. Chỉ vì tôi bất lực không biết làm gì để giúp chị cả nên thế.
Chị tôi đã thương yêu tôi từ ngay lúc tôi được sinh ra cho đến bây giờ. Chị tôi đã khuyên bảo và che chở cho tôi trong suốt quãng thời gian tôi bất đầu khôn lớn. Chị tôi thương tôi là điều không thể phủ nhận. Và tôi cũng thương chị tôi.
Nhưng tôi ích kỉ, hay cái tôi của tôi thật là to, nên tôi không bao giờ có thể tỏ ra thương yêu một ai đó hay quan tâm một ai đó. Cả đối với chị và mẹ cũng vậy. Điều suy nhất tôi có thể làm và tỏ ra thật mạnh mẽ để cả chị và mẹ đều có thể tin tưởng vào tôi.
Đó là cách tôi yêu thương gia đình mình _ lặng lẽ và mờ nhạt.
Mấy hôm nay mạnh mẽ hơn nhiều rồi. Mỗi tối đã ngủ ngoan và không còn tìm cách khóc nữa. Hôm trước khóc nhiều quá, mặt sưng húp và ai cũng hỏi bị gì không. Tôi không muốn khóc, nhưng chỉ vì tôi ngu ngơ nghĩ rằng nếu bây giờ khóc, bây giờ buồn thì ngày đi có thể sẽ bớt buồn hơn. Như kiểu chuẩn bị tinh thần vậy đó.
Tôi khờ khạo và ngốc nghếch đến độ nuôi trong mình một suy nghĩ trẻ con theo kiểu: "Một lượng nỗi buồn nhất định sẽ được phân tán thành nhiều nỗi buồn nhỏ, thì đến lúc đi nỗi buồn sẽ bé xíu, không dày vò hay dằn vặt". triết lí thế chắc không đúng đâu, nhưng có một thứ để vịn vào và tin tưởng cũng đáng nhỉ.
Mấy hôm nay, tôi để ý đến từng thứ rất nhỏ. Ví dụ như chiếc chuông gió hình con heo treo ở sân sau nhà. Nó có vẻ đã tồn tại ở đó 1-2 năm nay, nhưng đến khi sắp đi xa tôi mới thấy.
Tôi nhìn ra vườn hoa của mẹ, rực rỡ nhiều màu sắc lắm. Mẹ chăm cho chúng nó từng li từng tí. Nhiều lúc tôi hay càu nhàu mẹ vì đã đến giờ ăn lại còn đi tưới cây, bắt sâu, tỉa lá.
Vậy mà sắp tới đây tôi sẽ không được càu nhàu mẹ nữa, không được nấu ăn cho ba và mẹ, không được ăn cùng bàn với ba mẹ nữa rồi. Còn ba sẽ không còn cơ hội để la mắng cái tật khó chịu hay nhăn nhó của tôi, cả tôi cũng không còn nghe ba khen các món ăn tôi làm.
Nhưng điều ấy rất nhỏ bé, nhưng sao chứa nhiều tình thương quá.
Tôi thương cái mảnh đất đầy nắng này, mảnh đất lành và nhiều điều để yêu và để nhớ.
Mẹ bảo tôi rằng hay cứ đi đi, và đừng bao giờ về nữa. 1-2 năm về thăm ba mẹ một lần là được rồi. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc sẽ đi như thế. Tôi chỉ nghĩ rằng mình đi thì mình sẽ về, về với gia đình và với những người mình yêu thương...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét