
Rớt cuộc thì khi tôi dỏng dạc nói với họ về những suy nghĩ của tôi về tình yêu, tôi vẫn không dám thừa nhận rằng tôi đã bị tổn thương, nhiều đến nỗi chưa bao giờ tôi sẵn sàng để yêu lại lần nữa.
Hoặc là tôi đã tổn thương, hoặc là tôi đã làm người khác tổn thương, hoặc là cả hai điều đó cùng xảy ra.
Thế đấy. Tôi cứ bảo rằng mình không tin vào tình yêu. Nhưng cứ đến khi tôi thích một ai đó và đẩy cảm xúc lên đến cao trào, đến điên cuồng, tôi lại tự trấn an mình bằng câu nói: Không sao đâu, rồi cũng qua thôi, yêu thì yêu thôi mà.
Tôi đi đến khi chân rướm máu.
Bật khóc.
Nức nở.
Cô đơn.
Lạc lối.
Thế đó, tôi không bao giờ dũng cảm hơn được.
Nhưng khi tôi đọc những dòng ấy, tôi lại thấy thương bạn mình lắm, thương cho nỗi nhớ dạt dào, thương cho những mảnh thời gian vụn vỡ.
Thế rồi lại trôi đi...
Tôi ghét nhận sự thương hại từ người khác, mà tôi chưa bao giờ quan tâm rằng khi tôi nói hai tiếng 'tội nghiệp" nghĩa là tôi đã thương hại một ai đó, nghĩa là họ cũng chẳng vui vẻ gì khi nhận lấy hai tiếng ấy đâu...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét