Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Mênh mang những kí ức vô định.


Hôm qua tôi gặp lại lũ HO06. Kí ức là thứ tôi có nhiều nhất, để chỉ cần vẫy nhẹ thì mọi thứ sẽ trở về, nguyên vẹn.
Ngày xưa khi đi học, tôi đã nghĩ mình là đứa quá yếu đuối. Đến khi ngày chia tay, tôi khóc nhiều đến nỗi rất khó để bước chân về nhà. Bạn bè ấy mà, ở gần nhau thì vui cười thì yêu quý, nhưng chỉ xa nhau 1 tuần thì sẽ quên mất vài phần của nhau. Đó là lí do vì sao tôi rất sợ chia tay, sợ cô đơn, sợ khoảng không gian xa và rộng lớn.
Từ khi ra khỏi trường, tôi chưa bao giờ trở về lớp cũ, trở về với khung cửa sổ thân quen ngày xưa tôi vẫn hay tựa cằm nhìn ra xa xăm, để Chickie đá chân vào ghế ngồi của tôi, và bảo rằng "Học đi, đừng mơ mộng nữa!" Đó là cả một khoảng trời mộng mơ của tuổi mới lớn, có tán cây xanh mướt mà và bầu trời trong trẻo. Lúc ấy tôi ngồi kế người tôi thích và giữ mãi tình cảm ấy tròn 3 năm trời _ Piggy.
Hôm qua gặp lại, Piggy bây giờ và ngày xưa không giống nhau, và cả Việt Thịnh bây giờ và ngày xưa cũng khác nhau một trời một vực. Piggy làm nhiều hơn, nói ít hơn, và quan tâm đến người khác hơn. Còn tôi bỗng trở nên điềm đạm hơn, không ồn ào như xưa nữa.
Tôi đã chụp một tấm hình, up lên facebook, đã tính ghi một caption mang tính gợi nhớ đại loại như: "Super man's at my house. The most wanted guy _ the boy i used to love" rồi kèm theo cái emo cười khằng khặc. Nhưng tự nhiên lại xoá hết. Cái gì đã qua thì hãy cho qua hết. Nói đến chuyện yêu thì không nên nhắc về chuyện đã từng yêu, hay hiện đang yêu, yêu thì yêu thôi.

Rời trường, tôi tự nói với bản thân rằng phải mạnh mẽ.Ngớ ngẩn lắm phải không? Con gái nên yếu đuối một chút, mềm mỏng một chút. Nhưng tôi không làm được, vì chuyện người khác nhìn vào cái tôi yếu đuối của tôi làm tôi căm giận lắm.

Đối với Piggy, tình cảm qua đi, và nó đi mãi luôn, không bao giờ trở về. Gặp lại không hề xao động nữa. Tâm tĩnh lặng hẳn.

Nhưng đối với người khác thì không như vậy. Tôi đã gặp lại một người, tôi sẽ gọi bạn ấy là Gonffy. :) Cái tên nghe rất đáng yêu, tôi nghĩ thế. Mặc dù bạn ấy bảo bạn ấy là Alex. Gonffy là thể loại con trai có thể làm tôi say nắng ngay khi gặp. Ngày xưa cũng thế và bây giờ cũng thế. Tôi nhận ra Gonffy và Gà Béo rất giống nhau, hoá ra ngày xưa tôi yêu Gà Béo vì một gương mặt thân quen...
Gonffy kể cho tôi nghe về chuyện nước Mỹ rộng lớn. Trái đất nhỏ xíu và tròn xoe, bạn của Gonffy cũng là bạn của tôi. Chúng tôi mải miết nói về chuyện tuổi trẻ. Để quên cô bạn ngồi kế bên tôi lúng tung không biết chen vào như thế nào. Gonffy... một lần nữa đã làm tôi say.
Tôi lại nghĩ về ngày xưa, khi cả 2 còn là trẻ nít, khi cả 2 đều rất hiếu chiến và hiếu thắng.
Nhưng sau hôm ấy, tôi biết rằng tôi và Gonffy sẽ không gặp nhau một lần nào nữa. Và say nắng chỉ mãi là say nắng, có khi dùng một ít thuốc cảm sẽ khoẻ lại ngay.

Hôm nay là 8/8. Tôi lại nhớ về 1 năm trước, nhớ bé Hà và bé Châu, nhớ cả team Sg350. Từ một nơi để bắt đầu, và tìm ra những lối đi riêng. Và cung chính là một nơi lý tưởng để biến tình đồng đội trở thành tình anh em.

Ngày đi rất gần. Những mảnh kí ức về rồi lại đi. Tôi chỉ sợ suốt 16 tiếng bay dài dẳng, tôi sẽ khóc đủ 16 tiếng mất thôi. Lúc ấy, kí ức là thứ đáng ghét nhất, vì không vẫy tay cũng sẽ trở về. Nhưng rồi có ai dỗ dành tôi?

Ngày về còn xa lắm...

1 nhận xét:

  1. Nó sẽ là hành trang theo ta suốt cuộc đời. Vì cuộc vui nào rồi cũng phải tàn, nếu không người ta sẽ chẳng biết quí trọng nó.
    Bạn em nói em là đứa ngốc khi thương và quí lớp hay những người thương quá. Nhưng em chỉ đang làm những gì có thể, em không muốn mai này mình hối tiếc.
    Mạnh mẽ lên chị! >:D<

    Trả lờiXóa