Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Khóc.

Tự nhiên lại khóc. Khóc gì mà khóc? Đừng khóc nữa, ngưng ngay lập tức. Tôi chán cảnh nhìn mình khóc gục trên bàn lắm rồi. Tôi chán cảnh nhìn thấy bản thân mình cô đơn lắm rồi. Tôi chán phải kìm nén tất cả mọi thứ lắm rồi.
Tôi chán cảnh tất cả mọi người nhìn vào tôi như đang thương hại cho một đứa yếu đuối. Tôi chán cảnh cứ ngồi chờ đợi sự quan tâm từ người khác thật là miễn cưỡng.
Có ai đó gọi cho tôi đi. Tôi đang khóc đó. Tôi đang cô đơn đó. Có ai gọi cho tôi không? Tôi đang hoang mang lắm đó.
Làm ơn làm ơn.
Đứng khóc nữa mà. Đừng khóc nữa mà. Đừng yếu đuối nữa mà.
Thôi, bỏ đi!!!
Vậy đó, mà sao mắt cứ cay hoài, cứ ướt hoài. Tôi đã không thắng được chính bản thân mình rồi phải không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét