Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Thời gian trôi đi.


Những ngày cuối cùng này, tôi thấy cuộc sống rất tuyệt vời.
Tôi và chị ở cùng một căn phòng, nằm trên cùng một cái giường như cách đây 4 năm, chị đọc báo, tôi thì đọc sách, chỉ khác rằng lúc này có thêm Cherry đi vòng quanh réo gọi.
Tôi như cảm thấy mình chỉ còn 23ngày để sống, nên phải sống thật tốt, và sống như chưa từng được sống, yêu như chưa từng được yêu vậy.
Mẹ buồn...
Mẹ thường hay nói với tôi: Phải nhẫn nhịn.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Tôi còn tồ tệch quá, khờ khạo và ngốc nghếch. Tôi biết ngoài kia là một cuộc sống rất khác, không ai để nương tựa vào cả, mà một mình tôi phải đứng vững và bước đi. Nhưng tôi sẽ không lùi.
Mẹ động viên tôi phải cố gắng đến cùng.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Một quãng thời gian dài thật dài, chắc chắn sẽ thay đổi nhiều đến nỗi tôi không ngờ được. Nhưng rồi sẽ tới đích và lại có một khoảng thời gian thật mới.
Mẹ dặn dò tôi rằng có chuyện gì cứ gọi cho mẹ.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Vì tôi biết tôi sẽ rất cần một ai đó để chia sẻ.
Mẹ nói với tôi về chuyện tình yêu. Mẹ bảo tôi luôn phải cẩn trọng.
Tôi sẽ nghe lời mẹ.
Vì tôi hiểu yêu đương và đàn ông không phải đơn giản.
Tôi sẽ nghe lời mẹ, vì từ trước đến giờ, mẹ luôn đúng nhiều hơn sai...

Tôi chỉ còn rất ít thời gian. Nên tôi quý trọng những ngày này.
3 tuần sẽ qua rất nhanh. Ngày tôi ra đi, tôi sẽ bước đi thật mạnh mẽ, để ba mẹ tôi yên lòng tin tưởng tôi có thể vượt qua tất cả ở nơi đất khách kia.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét