Thời gian để sống đúng nghĩa.
Người ta thường chờ đợi để có điều gì thật bất ngờ vào phần cuối câu chuyện. Tôi cũng tồ tệch chờ đợi về những thứ không biết bao giờ sẽ đến. Tồ tồ tệch tệch.
Vài tin nhắn của Gonffy đến rất bất ngờ. Hơi chạm nhẹ vào tim tôi một tí. Và đúng như dự đoán, tôi sẽ không gặp lại Gonffy được nữa. Đó là phần đầu của cuối câu chuyện mùa hè.
Chickie biến mất (hoặc tôi biến mất?), tôi lại ngớ ngẩn chờ đợi thứ kiểu như là một email dặn dò tôi lên đường may mắn, giữ sức khoẻ blah blah blah. Thế thôi, biến mất rồi thì thôi vậy. Không sao cả, chuyện bình thường thôi. Phần 2 của cuối câu chuyện.
Bạn bè đến chia tay tôi. Chia tay là thứ tôi sợ nhất trên đời. Thế mà mấy hôm nay, đâu đâu cũng nghe chia tay và tạm biệt. Họ đến, rồi cười và nói chuyện, rồi khi ra về, tất cả đều dặn dò cùng một kiểu như là cố gắng học tốt và sống tốt nhé, hoặc là nhớ giữ liên lạc nhé. Sao mà tôi trân trọng tình bạn ấy... Phần 3 của cuối câu chuyện là chia tay.
Minh mèo sẽ không đi tiễn tôi. Minh mèo sợ chia tay. Minh mèo sợ khóc và sợ cả những gì ủ dột. Minh mèo... là người tôi sẽ rất rất rất nhớ. Phần 4 của cuối câu chuyện mùa hè đó là Minh mèo. Biết bao giờ sẽ gặp lại nhau?
Người ta thường chờ một cái kết có hậu, kiểu như sẽ gặp lại nhau và sống với nhau hạnh phúc trọn đời. câu chuyện mùa hè của tôi kết thúc bằng sự chia tay và những mong chờ ngờ ngệch.
Đến hôm qua, tôi nghĩ rằng thôi đừng chờ nữa vậy. Cứ chờ mãi mong mãi thì chẳng có gì tới đâu. Đừng làm khó bản thân mình và tất cả mọi người nữa. Tình bạn rồi thì cũng nhạt nhoà đi thôi mà.
Thế mà đến khi tỉnh giấc, tôi thấy mình lại tiếp tục chờ đợi, và mãi những điều ấy không tới bao giờ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét