Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Vacant feelings.

Là lúc tôi cứ nhìn mãi vào một địa chỉ email mà không biết bắt đầu một email từ đâu. Là khi đêm qua tôi mơ thấy những điều rất lạ lùng.
Sáng nay tỉnh dậy, nửa mơ màng, tôi vẫn nghĩ giấc mơ là có thật. Nhưng hóa ra rằng giấc mơ rất ảo và sẽ không bao giờ trở lại. Thực ra thì điều đó cũng tốt thôi, tôi phải trở lại với hiện thực. Mà hiện thực là hạnh phúc ấy xa vời lắm. Mọi chuyện sẽ rất đơn giản nếu tôi nghĩ về nó đơn giản hơn. Có thể là gửi một email ngắn gọn súc tích, kiểu nhớ nhớ thương thương. Nhưng tôi sao mà làm được cái trò đó?
Càng lúc càng sợ mùa Đông. Vì mùa Đông lạnh lẽo cô đơn quá. Càng lúc càng sợ. Vì sợ nên muốn lẩn tránh. Mùa Đông không phải lúc để cười sặc sụa cả ngày. Không phải lúc để suốt ngày gọi nhau rủ đi vi vu đâu đó. Nhưng mùa Đông liệu có phải thời điểm để bắt đầu một tình yêu? Tình yêu vào mùa Đông thì buồn quá. Nhưng chia tay vào mùa Thu còn buồn hơn như thế cả vài tỉ lần...
Tôi ước gì ở đây tôi có một người để cầm tay để kề vai để tựa má như lúc ở Việt Nam. Sao cái gì rồi cũng trở nên nhạt nhòa dần, cái gì rồi cũng trở nên xa vời dần. Xa rồi thì có lấy lại được không.
Ban nãy, tôi đọc lại những tin nhắn trước ngày tôi bay, bất giác tôi trùm chăn khóc một mạch thật dài cho đến lúc chìm vào giấc ngủ say sưa. Điện thoại reo lên làm tôi tỉnh dậy. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy mình yếu đuối và mong manh quá. Tất cả mọi thứ xung quanh đều dễ vỡ và dễ bị tổn thương.
Thôi, bôi bôi, xóa xóa.
Xóa Xóa
Xóa hết.
Xóa sạch trơn...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét