Càng lúc tôi càng thấy là con gái phức tạp biết bao nhiêu.
Đã có lúc bạn bảo với tôi: Con trai cũng phức tạp. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì là con gái vẫn phức tạp hơn. Con gái phải nghĩ rất nhiều thứ. Trước khi ra đường thì nghĩ xem sẽ mặc cái gì, khi đi học sẽ nghĩ xem nếu gặp người đặc biệt thì sẽ nói gì. Hoặc có khi chỉ nghĩ đến việc make up thế nào để xinh xắn, vì có một phần tỉ phần trăm là mình sẽ gặp người ấy ở nơi nào đó trên đường đi, hoặc đơn giản nhất là ngồi xoắn tít mù vì: Mình không biết make up!
Ngày xưa tôi đã từng ganh tị với bọn con trai, sao chúng nó được là con trai làm gì? Sao chúng nó không sợ bị béo, tại sao chúng không phải nghĩ về chuyện mặc gì, đi đâu, làm gì. Tại sao chúng nó khỏe hơn. Tại sao và tại sao.
Bây giờ tôi không ganh tị nữa rồi, vì tôi cảm thấy là con gái có nhiều thứ thú vị quá.
Viktor email lại cho tôi... Đấy, là con gái thì vui ở chỗ đầu thì nói là không muốn trả lời email này nữa, nhưng lòng thì vẫn chờ đợi nó đến, vẫn chờ đợi được biết xem Viktor là ai, học lớp nào.
Hay là lúc có một bạn người Phần kéo tôi lại hỏi gì đó, nhưng tôi lại không hiểu gì cả. Về vẫn còn ngẩn ngơ, không biết bạn ấy hỏi cái gì. Và một điều nữa là tôi chưa bao giờ gặp lại bạn ấy.
Hôm qua, con gái lại lúng túng khi mẹ hỏi về chuyện bạn trai. Chỉ biết nói đại một câu gì đó, đại loại như là: "Con trai bên này đàn bà lắm mẹ ơi." Không biết nói thế có đúng hay không, nhưng tự nhiên trong đầu lại nghĩ đến thế thôi, vì thực sự, tôi cảm thấy đám con trai trở nên rất ích kỉ, suy nghĩ rất bất thường. Thế thôi.
Hay tại vì trong lòng đã bận nghĩ về một tên Viktor không biết mặt nào đó, còn quả tim thì cứ trông ngóng tin nhắn từ một người đặc biệt?
Con gái nhất là lúc cái đầu và trái tim không hoạt động cùng lúc với nhau.
Hôm nọ, tôi lại nằm mơ, mơ thấy anh. Tôi rất ghét những giấc mơ có anh, vì thường thì đó là những kỉ niệm rất rất đẹp, làm tôi phải thao thức nhiều lắm. Tôi không thích mơ thấy anh đâu...
Tôi chờ tin nhắn của Chickie, tôi chờ email của Chickie. Email gần đây nhất của bạn ấy chỉ vọn vẹn một dòng: "Chờ email của mình." Nhưng tôi thì thừa biết rằng bạn ấy sẽ quên mất email ấy rồi, bạn ấy sẽ không gửi đâu, tôi chắc chắn đấy. Bây giờ thì tôi rất thoải mái với blog này của tôi, mọi thứ rất dễ chịu, Chickie không biết gì về nó cả, không nhiều người biết về nó, không nhiều người ghé thăm nó, không nhiều người dòm ngó nó nữa. Rất thoải mái.
Ở đây, điều làm tôi ấm lòng nhất là những ngày nhận được email của Minh, những ngày nhận được tin nhắn của Minh. Có lúc Minh hỏi tôi: Khi nào chúng mình sẽ lớn.
Có khi Minh cũng có những điều lăn tăn hệt như tôi, về tình cảm, về ti tỉ chuyện cỏn con. Là con gái với nhau cả ấy mà...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét