Tôi đã từng hỏi anh, bao lâu nữa sẽ phải xa nhau.
Sau đó vài tháng anh đi mất tiêu. Tôi giữ lại cho mình sự hụt hẫng rất to, một lỗ hổng thật sâu, một ánh nhìn đăm chiêu, và tạo ra một cái tôi thật lớn.
Tôi không còn nhờ cách tôi đã yêu cuồng dại ngày xưa là thế nào. Chỉ biết rất yêu rất yêu rất yêu.
Còn bây giờ, tôi cũng có một nỗi nhớ, một nỗi nhớ không có tên gọi cụ thể nào cả. Đó, khoảng cách làm cho nỗi nhớ ngày càng to. Không hẳn là nhớ nhung theo kiểu yêu anh ngày xưa, mà là nhớ những lần được chia sẻ, những điều cỏn con...
Ừh, là nhớ.
Muốn yêu, và muốn có một ai đó để yêu, để thương, để chăm sóc như cách ngày xưa tôi đã từng. Nhưng đến giờ vẫn không tìm thấy ai như thế, hoặc đã tìm thấy như không biết họ có phải là của mình hay không.
Chị bảo với tôi, cái gì đến thì sẽ đến, càng trông thì càng không thấy. Như ngọn gió, thổi qua, mình có thể rung rinh hoặc có thể đứng yên bất động. Tình yêu đến cũng như thế thôi.
Tôi không email cho Viktor nữa, những điều không rõ ràng làm tôi phát mệt.
Hôm nay, tôi đi với chị Ulrika _ sinh viên bản xứ của lớp tôi, vâng, chuyện của những cô gái là câu chuyện rất dài rất dài. Một cách nào đó cả tôi và chị ấy điều nuối tiếc cho một khoảng thời gian của quá khứ. Chị hỏi tôi có thích vẽ không, tôi trả lời: "tôi đã từng." Có rất nhiều thứ tôi đã từng thích, đã từng làm, đã từng yêu quý. Nhưng không biết lý do nào, tôi đã bỏ đi những thói quen xưa cũ ấy.
Kể cả thói quen yêu thương một ai đó, cuồng nhiệt và vô điều kiện.
Yêu nhau đâu có khó, chỉ cần mỗi cái "duyên" là đủ. :)
Vì vậy, trong khi chờ những cái duyên vẫn vơ nào đó chạy đến, tôi sẽ sống một cuộc sống vội vàng.

Chỉ là trước khi tình yêu thật sự đến thì hãy để cho những điều có ý nghĩa khác trong cuộc sống đến, và mình tập tận hưởng nó chị nhỉ. Không biết chị có giống em hay không nhưng dù tình yêu là gì đi nữa, đau buồn, nhớ nhung, khổ đau, trọn vẹn thì em luôn muốn viết về nó, bằng cả cảm xúc, và những suy nghĩ rất thật (:
Trả lờiXóa