Thấy lòng mình an nhiên lạ lùng. Thấy hồn mình thanh thản bình yên quá đỗi.
"Đôi khi tôi đi trong mơ mộng,
Đôi khi tôi như một cánh chim trời.
Trong không gian xa xôi muôn trùng, bỗng thấy tiếc thấy nhớ những tháng năm dài.
Xin cho qua đi những bộn bề,
Xin cho yêu thương vẫn tràn trề,
Xin cho mai sau có một ngày trở về.
Tôi như chim non bay lạc đàn,
Đêm qua tôi nghe bao thở than, giờ đã tàn
Tình thương và những giấc mơ vụt tan..."
MTV làm mình hân hoan suốt mấy hôm nay.
Thành phố đã đi ngủ, chỉ còn những người trẻ thức khuya, để làm những chuyện của họ. Họ có ti tỉ thứ để làm, có ti tỉ thứ để học, có ti tỉ thứ phục vụ cho việc trưởng thành và trở nên chín chắn. Có ti tỉ thứ để tôi luyện bản thân họ.
Họ có ti tỉ thứ để kể, chỉ có điều không còn người nghe.
Mọi thứ bị messed up, chỉ vì mình nghĩ quá nhiều. Cái đầu mình nó không chịu ngưng nghĩ ngợi, nặng nề quá đỗi. Mà biết sao được, cái tính tình sinh ra đã thế, từ bé đến giờ, kể cả lúc ngủ vẫn có những thứ xoay lòng vòng trong đầu như mớ len bị rối.
Ở đâu đó rất xa, nơi quê hương mình, có lẽ ba mẹ cũng vừa mới thức giấc. Có lẽ mẹ đã đến dạy lũ trẻ, còn ba đã đi Sài Gòn để tiếp tục học khóa học ngắn hạn. Thương ba ở chỗ ba sức khỏe dạo này yếu, hay bệnh, hay ho hen, hay đau này đau nọ. Thương mẹ ở chỗ chịu thương chịu khó, làm mọi thứ cho gia đình, tảo tần. Thương nhà mình ở chỗ mọi người ai cũng thương nhau. Đến nỗi nhiều khi nghĩ lại thấy may mắn lắm, vì ít nhất có một nơi để mình muốn về, và đó cũng là nơi luôn mở rộng cửa để đón mình về, về với hân hoan, về với bình yên, không còn bộn bề lo toan.
Nhà ơi, Việt Nam ơi...
Và thành phố đã ngủ rất sâu. Mình cũng vội vàng cất đi mọi lo toan thôi. Thời gian bây giờ còn nhiều đâu mà cứ bận lo lắng hoài thế.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét