Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Getting cold...

Không nghĩ ra được title nào để nói về sự luẩn quẩn những ngày gần đây.
Con người ta khi rơi vào một hố cảm xúc thì bắt đầu không biết tại sao mình buồn, tại sao mình vui, tại sao mình lại suy tư và vẩn vơ. Bởi vậy, con người được xem là loài vật phức tạp nhất quả đất.
Thế giới đã chính thức 7 tỉ người, đông đúc và xào xáo. Nhiều khi mình thích bình yên mãi, nhiều khi mình thích nhộn nhịp hoài. Nhưng cái gì tới thì nó tới.
Tôi lạnh lắm, lạnh lắm. Chân tay run rẩy khi đi về nhà, bước vào chỉ muốn khóc.
Dạo này áp lực bài vở làm mình nặng nề đầu óc quá. Lại thêm thời tiết vào lúc này, sự cô đơn đặc quánh bủa vây. Mà càng cô đơn thì nỗi nhớ lại càng nhiều, khiến mình cảm thấy mọi thứ như kiểu đen tối đi. Mình đang chờ đợi nhiều thứ đến và nhiều thứ qua đi, thật là vô định...
Cái vòng mẹ cho bị gãy, từ hôm ấy đến giờ tinh thần không khá hơn là bao. Vòng của mẹ là vòng quý giá, cả đời này chẳng bao giờ muốn tháo ra khỏi tay, vậy mà hôm nọ lỡ tay thế này nó lại gãy, cứa vào tay một nhát, đỏ và rớm máu. Đêm đó về long đong mãi không biết chuyện gì xảy ra. Đến giờ vẫn chưa dám kể mẹ nghe.
Hôm nọ nghĩ mãi về chuyện bạn bè, bạn bè được có bao lâu mà cứ hững hờ. Mình quý mình trọng bạn bè bao nhiêu, người ta càng nghĩ mình điên bấy nhiêu. Mình cũng chẳng hiểu là tại sao nữa. Thôi kệ, thân mình mình lo, chỉ tại mình có nhiều bạn tốt quá nên người khác đâm ra ganh tị ấy mà.
Rồi thì, đằng sau cái mặt nạ sẽ là ai? Sẽ là tôi như thế nào đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét