Nghĩ về cái gì?
Nghĩ làm gì?
Thấy đau đớn, thấy xốn xang, thấy tim mình chộn rộn, thấy lòng mình ngổn ngang...
Ngổn ngang vì những mảnh ghép của Việt Nam cứ cứa vào lòng mình. Về những thứ tình cảm xa vời. Về những nước mắt và nụ cười.
- Cậu có biết thế không?
- Biết gì?
- Biết là mùa thu này ở Hà Nội, tớ đi hồ Tây một mình.
- Thì sao hả cậu?
- ... Thôi, cậu ở đấy nhớ giữ sức khỏe, tớ sẽ kiểm tra đấy.
- Bằng cách nào hả cậu?
- Bằng cách của tớ. Tớ không nói, không có nghĩa là tớ ngừng quan tâm.
Cậu hãy ở lại, đừng làm bản thân ngổn ngang như tớ, đừng làm mọi thứ xáo động, nhất là tim tớ, nó dễ tổn thương lắm cậu ạh.
Ừh, tớ nhớ Hà Nội quắt quay. Tớ nhớ Việt Nam cuồng dại.
Ừh... Tớ muốn trở về với lòng người thanh thản, cậu ơi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét