Từ ngày qua đây, hôm nay là lần đầu tiên nhận được quà, lúc ấy vui nức nở, cười toe toét, dù mới bị trượt chân té...
Ông ấy nói một câu gì đó rất dài bằng tiếng Phần Lan, mình chẳng hiểu gì, chỉ biết nói Thank you very much. Lúc ấy chắc ông ta cũng biết mình không phải người ở đây, thế là chúc mình nice weekend, ấm lòng biết bao.
Lâu lắm lắm rồi mới có món quà làm mình vui đến thế này. Lâu lắm rồi phải không? ...
Cuối tuần này sẽ vui vẻ, sẽ chăm chỉ học tập, và cười tươi. Mình không thích ủ dột nữa, mệt mỏi lắm...
Thật sự không muốn nghĩ đến bài kiểm tra tiếng Phần hôm trước nữa, buồn lắm í... Buồn ơi tạm biệt mi, hãy để tao yên lòng trong thời gian này, được không?
Cám ơn món quà cuối tuần của mình... Mình cứ ngắm hoài mà chưa mở ra. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét