Dạo này muốn sống kiểu lạc quan yêu đời, vì cái xứ này lúc nào nó cũng buồn rũ rượi rồi nên chẳng muốn bản thân mình làm mọi thứ tệ hơn tí nào nữa. Cả mấy ngày nay không ra khỏi nhà bao nhiêu, tại sợ lạnh, tại sợ không ai để nép vào. Hay nhớ về ngày xưa, cái thời còn ở Việt Nam, buồn bã gì thì cứ chạy về nhà là thấy bình yên nhất, cứ chạy ra cái bờ sông của mình, có cười, có hát, có khóc hay có gì đi nữa cũng chẳng sao, biết là tâm mình sẽ bình ổn trở lại. Những ngày ấy ngổn ngang biết bao nhiêu. Nhiều lúc mình cứ nghĩ mình sẽ chẳng qua được ấy chứ.
Mình nhớ hoài cái ngày mình quyết định không đi Nhật, chạy ù té qua nhà Minh, khóc bù lu bù loa một trận, về tới nhà lại khóc tiếp. Ôi trời, mọi thứ buồn dã man lắm.
Mình vẩn tin vào bản năng sinh tồn của con người. Kể cũng lạ, người ta quăng mình đi đâu, mình vẫn sống được, dù là mình nghĩ mình sẽ chết quách luôn rồi. Nhưng rớt cuộc mình vẫn cứ sống nhăng ra đấy, cho đời nó quăng nó quật. Mà đời dập mình còn ít, dập người khác còn nhiều hơn gấp tỉ lần.
Làm người nên thế, chết thì dễ lắm, sống được mới khó. Mà sống qua những ngày như thế này mới thấy lớn lên nhiều, trưởng thành lên nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.
James có lần nói với mình, đừng cứng rắn quá làm gì, chỉ làm người khác dè dặt khi tiếp xúc với mình. Nhưng mà thôi, bản tính mình là thế rồi, biết làm sao bây giờ. Tính mình không dễ mà thân được với ai hết, đường hỏi tại sao mình thế này, tại sao mình thế khác, khổ thân lắm.
Hôm nọ ngồi đọc lại hết tất cả các email của Chickie và mình trong gần 1 năm vừa qua. Bắt đầu từ đúng ngày 14/2, nghe có vẻ đặc biệt quá chừng, nghe có vẻ chẳng giống như bạn bè bình thường tẹo nào. Mình đọc lại hết, thấy thời gian trôi đi, mọi thứ cũng trôi đi và khác hẳn. Cả 2 cùng bị dập dềnh trước rất nhiều thứ, nhất là khi cái cuộc sống mới toanh của mỗi đứa trở nên khó khăn quá chừng. Chickie suy nghĩ nhiều hơn ngày xưa, tình cảm hơn ngày xưa, và quan tâm người khác hơn ngày xưa. Nhưng vẫn rất vô tâm hời hợt. Cứ đọc tới những dòng như kiểu: Bạn là người đặc biệt của mình, thì mình lại chỉ muốn khóc ấy. Chả hiểu sao. Vớ vẩn quá sức!!!!!
Thôi, để niềm vui ở lại, đừng đụng vào quá khứ nữa. Quá khứ cứ nằm đó, để khi mình nhìn lại, mình thấy mình đã đi một quãng khá dài...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét