Thời tiết này lạ lùng lắm. Bạn mình bảo hiếm hoi mới thấy có một năm đến giờ này tuyết chưa phủ đầy mặt đường. Những năm trước có khi dày đến tận 1m chứ chẳng ít gì.
Dạo này muốn viết nhiều thứ như ngày xưa, thích như thế lắm. Nhưng đến cả việc ngồi làm một chiếc bánh còn không có thời gian, làm sao mà đủ thời gian để viết lách được nữa. Mà có vẻ như mình đang bị messed up bởi 3 thứ tiếng nhảy toán loạn, cảm giác bị ngợp, và câu từ của mình không được xếp ngăn nắp nữa. Mình chán điều này...
Mình cứ nghĩ nếu ai đó ra đi, mình sẽ hân hoan, vui vẻ. Nhưng nhiều khi nếu ai đó ra đi thật, thì mình sẽ lại hoang mang, hụt hẫng lắm.
Mình cứ nghĩ nếu ai đó xuất hiện, bất ngờ, mình sẽ cười thật tươi, sẽ hạnh phúc cả ngày. Nhưng nhiều khi nếu ai đó xuất hiện thật thì có lẽ mình sẽ ghét người ta lắm, chỉ vì họ đã biến mất. Đã lâu lắm rồi không nói chuyện gì với nhau cả, đã lâu lắm rồi không có hàng giờ ngồi nói vẩn vơ như ngày xưa nữa. Chao ôi... ngày xưa!
Ngày xưa, có quá nhiều thứ không bình lặng, có quá nhiều thứ đặc biệt.
Đôi khi mình không biết yêu là gì, mình yêu thật, hay chỉ vì mình muốn có một ai đó quan tâm và để cho mình quan tâm. Tại sao cứ ngần ngại hoài? Tại sao mỗi khi cầm điện thoại lên, mình cứ phải nhìn chăm chăm vào một số điện thoại duy nhất, rồi tự nhiên bỏ đó, chả buồn nhìn nữa.
Yêu thôi mà. Có là gì đâu mà phải suy nghĩ.
Họ yêu nhau vì rất nhiều lí do.
Có thể là do con người đặc biệt làm cho họ không ngừng nghĩ về nhau.
Có thể là do gia cảnh, cái câu môn đăng hộ đối ấy mà, dạo này xuất hiện ngày càng nhiều.
Có thể là do nhan sắc, để nhìn về nhau như thứ trang sức sống.
Kể cả có thể họ yêu nhau chỉ vì sex.
Dù gì thì họ cũng có một lí do để yêu nhau. Tốt hơn mình tỉ lần khi bản thân mình không níu kéo được gì để bắt đầu yêu ai cả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét