Chuẩn bị tinh thần chiến đấu nào. Sắp tới là cả một quãng đường gian nan lắm đấy, không cẩn thận thì sẽ bị nản ngay. Mà mình lại không muốn nản như thế này tí nào...
Cố lên Cố lên. Không được để đồng bào xem thường nào. :)
Dạo này nhớ nhà quá, hôm nay ngồi khóc nữa mới buồn chứ, không ngờ mình càng lúc càng yếu đuối như vậy.
Nhớ nhà lắm, nhớ ba nhớ mẹ, nhớ tất cả mọi người. Nhớ những ngày tháng lăn xả mọi chiến trường. Cũng trọn vẹn tuổi này rồi nhỉ?
Sắp 20, nên vui hay nên buồn khi mà tất cả mọi thứ mình có được là một con số 0 tròn trĩnh. Từ chuyện học cho đến chuyện tình yêu, tất cả mọi thứ đều trở thành thứ để mình suy nghĩ mỗi đêm.
Hôm nay, mẹ muốn mình có người yêu. Nhưng chỉ tiếc là hiện tại, mình chưa sẵn sàng cho chuyện yêu một ai đó, thương một ai đó... Mọi thứ xa vời quá đỗi, vì đường còn dài, còn rất dài.
Mình hiểu mẹ, mẹ lo lắng theo cái kiểu nhìn về phía quả bom nổ chậm này, không biết ngày về, không biết tương lai thế nào, mẹ biết mình dễ tổn thương.
Nhiều khi nghĩ về nhà là lại muốn khóc, nhất là khi mùa Đông thế này. Mẹ ơi, mẹ có biết con nhớ nhà lắm không mẹ ơi...
Nhiều khi không dám nói với ba với mẹ là nhớ nhà đâu, vì sợ ba mẹ lo lắng. Nhiều khi nghĩ hoài vẫn không biết làm thế nào để mai được về nhà.
Mẹ ơi, mẹ có biết con nhớ mẹ lắm không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét