Trong lúc mệt mỏi và hoảng loạn về mọi thứ, tôi ngủ lúc nào chẳng hay.
Trong giấc mơ, tôi thấy Việt Nam của mình, thấy ngôi chùa ở Đà Lạt, thấy mình bắt một chuyến xe ảo từ Lahti về đến ngôi chùa ấy. Đứng một mình lạc lõng biết bao nhiêu. Nhưng cảm giác ở chùa làm tôi bình an biết bao nhiêu. Hay bình an vì cảm giác mình đang ở Việt Nam, vì cảm giác mình sẽ được về nhà...
Đầu óc dạo này mụ mị lắm, lẫn lộn lắm, không suy luận được gì, không tính toán được gì nhiều nữa cả. Đầu óc rất là linh tinh...
Chỉ muốn được về nhà, ngồi với mẹ một lúc, để tâm mình bình an, để lòng mình dịu lại, rồi lại đi, như ngày xưa ấy. Thích biết bao!
Tôi chỉ sợ một ngày nào đó mình quên hết quá khứ, mình phủ định sạch trơn, mọi thứ trở thành những chấm nhỏ nhỏ mờ nhạt, như một tấm hình lỡ tay bị out nét.
Giữ cho lòng mình an nhiên thôi nào.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét