nằm ở nhà nguyên 1 ngày hôm qua.
Vừa mệt, vừa buồn, chẳng hiểu tại sao lại buồn.
Lúc bệnh đó, chỉ mong được cái tin nhắn, được cú gọi điện thoại, vậy mà hôm qua cả mẹ cũng chẳng buồn gọi cho mình.
sắp đi học lại rồi. Hôm nay lại là một ngày chủ nhật nữa. Thời gian trôi qua vèo vèo. Thoáng cái sẽ tới ngày về lại Việt Nam ngay thôi. Ngẫm mãi mới thấy tuổi trẻ chỉ ham đi. Mình dạo này hoạch định quá nhiều thứ, chẳng biết có làm hết không.
Dạo này ham chơi thấy sợ luôn. Sắp thi nữa rồi mà cứ ham chơi hoài vậy nè?
Dạo này thương ba mẹ nhớ nhà thấy sợ luôn.
Dạo này cảm thấy thiếu thốn tình cảm thấy sợ luôn.
Dạo này nhớ người yêu thấy sợ luôn. :( Nhớ nhất là những lúc nằm xem film một mình và phải ngồi ăn một mình.
Dạo này cần động lực thấy sợ luôn.
Nhiều khi hay sợ hãi những chuyện đâu đâu, nhiều khi muốn nói lắm mà chẳng biết nói thế nào. Dạo này hết thèm yêu rồi, nhưng thèm những cảm giác ấm áp của một gia đình thực sự, chứ không phải những bữa ăn qua ngày, không phải là những lúc chỉ muốn khóc khi ốm mà không có ai bên cạnh. Tủi thân vô cùng.
Mà ai nói gì thì nói, mình phải vững lòng trước cái đã...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét