Genesis sắp rời khỏi đây.
Tôi cũng chỉ còn gần 3 tháng để chuẩn bị rời khỏi đây.
Mới đó lóng ngóng tới đây vậy mà giờ đã quá 1 năm. Mới đó còn chán ghét còn căm hận cái nước này, vậy mà giờ đã yêu thương nó như nhà mình.
Tôi tập yêu tất cả những nơi mình từng đi qua, và tôi thành công. Tôi yêu những nơi mình đã qua, đang và sẽ qua. Mỗi chuyến đi là một bước ngoặc của cuộc đời, bé lớn gì thì cũng là một bước ngoặc.
Tháng 3, Czech sẽ chờ đón tôi trong mùa lành. Tháng 5 tôi sẽ ghé Tây Ban Nha để gặp lại Genesis, tháng 4 có lẽ sẽ vòng qua Ba Lan chơi vài hôm thăm hỏi Bùi Nhung. Và chắc chắn sẽ để dành tiền làm một chuyến tới Hy Lạp, sẽ đi Hy Lạp vì đó là một ước mơ nhỏ bé trong đời mà chắc chắn phải thực hiện được trước khi chết.
Ở châu Âu này, tôi không nhất thiết phải đi Đức, không nhất thiết phải tới Bỉ hay Hà Lan, chỉ có 4 nước tôi ước nguyện muốn đến, một là Pháp, hai là Hy Lạp, ba là Tây Ban Nha, và cuối cùng là Ý.
Séc và Praha là một trong những thứ được liệt kê trong to-do list của tôi. Thích là vì nơi ấy là trái tim của châu Âu, vì những lấp lánh ảo diệu. Nhìn lại, tôi thấy mình đang fill up cái to-do list đó. Mừng vui vô cùng...
Tôi lúc nào cũng chờ đợi những chuyến đi, lúc nào cũng thấy phấn khích khi được đi. Có lẽ tôi là đứa con gái duy nhất yêu chuyện đi hơn cả người yêu mình.
Tôi nói với Hằng có lẽ chưa vội đi Pháp, vì trong cái mood không muốn đi Pháp lúc này... Tôi bảo muốn đi Pháp với người yêu. Hằng cười, hỏi tôi: Sao ai cũng muốn đi Pháp với người yêu?
Biết chết liền, ha ha!!!
Ờ nói chung là vậy đó. Sẽ đi Czech, đi Tây Ban Nha, đi Ba Lan. :)
Mình muốn nói cả ngàn lần tỉ lần là MÌNH SẼ ĐI CZECH!!!! :DDDD
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét