Những ngày mùa hè thế này, lòng yên tĩnh quá chừng trời.
Ở một mình, sống một mình, tự mình lo thân, không hiểu nên vui hay nên buồn.
Từ khung cửa sổ tầng 5 phòng mình nhìn ra thấy nhiều cây xanh, thấy đồi cao, thấy nhà to, nói chung thuật ngữ chuyên môn là View đẹp.
Randomly, youtube của mính phát tới bài Liar.
"Oh please, don't cry, you're liar."
Hôm qua mẹ gọi, mẹ nói mẹ ngủ không được nên gọi cho mình. Tự nhiên muốn gọi vậy đó, nghe giọng mình rồi mới ngủ được. Sau đó mình dặn mẹ đi khám bệnh, mà tự dưng lại ngồi khóc ngon lành. Sau này không biết mình có được như mẹ không?
Mình nhớ nhà, một nỗi nhớ của tận cùng nỗi nhớ. Nhớ cái cảm giác gia đình sung túc vậy đó.
Những ngày mùa hè, mình thường đạp xe ra hồ, nghe chim Hải Âu la lối om sòm, thiệt là vui tai. Mình thường đạp xe ngang qua nhà người yêu.
Nói chung, mình vẫn thấy đời đẹp lắm, vì đang yêu.
Vậy thì nên vui hay nên buồn.
Ôi, cái cuộc đời, thơm phưng phức. :)

Làm t nhớ tới một bài thơ đọc từ lâu rồi
Trả lờiXóa"Ðưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Rơi cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa"