Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Forever and ever...


You may think that I'm talking foolish
You've heard that I'm wild and I'm free
You may wonder how I can promise you now
This love that I feel for you always will be
You're not just time that I'm killing
I'm no longer one of those guys
As sure as I live this love that I give
Is gonna be yours until the day that I die -- oh baby
I'm gonna love you forever, forever and ever amen
As long as old men sit and talk about the weather
As long as old women sit and talk about old men
If you wonder how long I'll be faithfull
I'll be happy to tell you again
I'm gonna love you forever and ever, forever and ever amen
They say time takes it's toll on a body
Makes the young girl's brown hair turn grey
But honey, I don't care, I aint in love with your hair
And if it all fell out well I'd love you anyway
They say time can play tricks on a memory
Make people forget things they knew
But it's easy to see it's happening to me
I've already forgotten every woman but you

Tôi vẫn không tin vào thứ tình cảm mãi mãi tồn tại như thế. Nhưng tôi vẫn tự hỏi mình rằng: Nếu không tin thì tại sao thì cảm thấy thoải mái khi nghe những ca từ này? Có phải trái khuấy không? Có phải tốt nhất là nên tin vào những điều sẽ làm mình hạnh phúc không.
Vốn dĩ là đứa con gái sợ đau mà.
Sắp gặp lại Gà Béo, Bồ Nông, Quỳnh Anh chưa liên lạc được.
Gà Béo bảo sẽ chở ra Hồ Tây, và hứa lần này không đi lạc nữa. Tôi vẫn mãi nhớ một hồ tây sáng mùa thu của gần 1 năm về trước, nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng nhiều trăn trở. Lúc tôi ra, những nụ sen gần như đã tàn hết. Gà Béo có kể về chuyện giải toả hồ sen, vừa tiếc vừa tức. Lần này, nhất định sẽ đi hồ sen và bãi sông hồng tình yêu. :)
Hà Nội dễ làm cho người ta vươn những mảnh tình con con. Như tôi và Gà Béo ngày xưa ấy à? Nghĩ lại vẫn còn thấy vui.
Lần này ra, sẽ không được ở căn phòng nhỏ màu xanh chuối của Bồ Nông nữa rồi. Bồ Nông còn tưởng mình đang đùa chuyện sẽ ra Hà Nội.
Hà Nội có còn chào đón mình như cách đây một năm không? Hà Nội ơi, những niềm thương và nỗi nhớ ơi, có còn ở đó, và đón tôi về tinh tươm?
Có những người đã bảo với tôi rằng Hà Nội không dễ gần đâu. Hà Nội kiêu kì lắm. Nhưng sao đối với tôi, Hà Nội vẫn rất hiền.
Nàng Tay Ấm đã cầm tay tôi rất chặt, kéo tôi chạy mải miết ra lăng Bác, ngồi đó hưởng khí trời Hà Nội mùa thu, ẩm ướt. Tôi rất thích cảm giác có người để nắm tay, đặt biệt là một bàn tay thật ấm. Nàng Tay Ấm đôi khi cũng rất xa, nhưng lâu lâu lại rất gần. Hôm ấy, kể bao nhiêu là chuyện cho tôi nghe.
Hà Nội, nếu biết cách sẽ mở lòng rất nhiều.
Nhưng liệu Hà Nội sẽ nhớ tôi mãi chứ?
Liệu tôi sẽ nhớ Hà Nội mãi chứ?
Hay sẽ có một lúc nào đó, trái tim tôi không còn đủ lớn để chất chứa tình yêu cho tất cả những nơi tôi được đi qua.
Tôi cũng sợ rằng mình không đủ mạnh mẽ để yêu, đến forever and ever...
Có ai sẽ nhớ tôi mãi?
Có ai sẽ thương tôi mãi?
Có ai sẽ yêu tôi mãi?
Có ai sẽ đợi tôi mãi?
Cuộc sống này, dù buồn nhiều hơn vui, nhưng vui thì phải vui đến đỉnh và hạnh phúc tuyệt đối.
Phải trân trọng thời gian, từng giây từng phút một. Và có vẻ như, đồng hồ đã bắt đầu đếm ngược rồi phải không? Ngày đi, và ngày trở về, biết là bao giờ?
Tấm hình này, tôi chụp vào ngày biết kết quả, ở một miền quê xa. Cuộc sống yên bình đến độ người ta trở nên vô lo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét