Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Lẩn tránh.


Đôi khi, "Xin chào!" là hai tiếng khó nói nhất. Người ta bước đến thật gần, để nhìn rõ một khuôn mặt quen thuộc, rồi sẽ quay lưng đi khi người kia chưa kịp nhận ra mình. Đó gọi là lẩn tránh.
Hôm nay, tôi biết một người đã sắp trở lại. Một người đã lẩn tránh tôi cả một năm rất dài, một người tôi đã từng nghĩ là quan trọng. Khoảng thời gian ấy, tôi cảm thấy mình mệt mỏi và vô dụng ghê gớm, vì chẳng thể tìm ra một lí do nào để biện minh cho sự lẩn tránh ấy. Tôi cũng trách mình ghê gớm, vì phải chăng tôi đã làm điều gì đó để một người phải tránh tôi.
Và, hôm nay, khi thấy người đó xuất hiện, tôi bồi hồi nhận ra, tôi cũng không còn muốn trở vào cuộc sống của người ấy. Dù trước kia, tôi là một phần của Việt Nam trong người ta, và ngược lại.

Một người nữa, tôi chắc chắn sẽ phải gặp lại. Lần này, là do tôi đã lẩn tránh. Ocean có lẽ đã trách tôi rất nhiều. Có lẽ nếu gặp lại tôi thì Ocean sẽ có thể cầm ly nước tạt vào mặt tôi vì những điều tôi đã gây ra. Nhưng, tôi muốn trước khi đi mình sẽ gặp lại. Dĩ nhiên không phải để níu kéo, mà là để rõ ràng những thứ tôi đã bảo là tôi sẽ làm, và đến bây giờ thì tôi đã làm được. Và tôi muốn gặp lại, để nói một lời xin lỗi chân thành vì đã những điều tổn thương đã gây ra.

Lẩn tránh là một hành động hèn nhát nhất mà tôi từng biết và từng làm. Nhưng dường như không còn một cách nào khác để cứu vãng mình và đối phương cả, nên tôi đành làm như thế. Nhưng có phải mình ích kỉ hay không khi mọi chuyện đã im lặng thì tự nhiên trong tôi lại bùng lên, ngang bướng, khó hiểu, và muốn làm một điều gì đó, để người khác đừng quên mình. Tôi vốn rất sợ bị lãng quên. Rất sợ.

Tôi tự hỏi mình có cần phải tránh mặt một - hay một vài người nữa hay không? Để tạm quên đi những niềm đau đáu. Tôi tự hỏi nếu tôi biến mất, thì người đó liệu có tìm tôi hay không? Hay sẽ xem tôi như trái bóng, nếu bay rồi thì cũng không thể giữ lại được nữa đâu. Người ấy cũng như một trái bóng, đã bay rồi, và tôi sẽ không thể nào níu lại được.

Tôi bỗng nhiên rất sợ đàn ông và lũ con trai. Có lẽ là do những tác động từ bên ngoài. Nhưng chẳng hiểu tại sao, khi nghĩ về một người duy nhất, tôi cảm thấy mình rất an toàn. :) Nhưng rồi chỉ cứ như thế thôi, sẽ chỉ là nghĩ về, rồi bình yên, và không thêm bất cứ điều gì. Đã có bình yên rồi thì không nên đòi hỏi, vì nếu đòi hỏi quá nhiều, thì bình yên sẽ vỡ tan. Lúc ấy, sẽ không còn an toàn nữa, sẽ muộn phiền, sẽ đa đoan.

Những lời chưa nói sẽ cất lại trong lòng. Đến ngày ra đi sẽ cho trôi theo cơn gió. Một cơn gió thật mạnh mẽ, cơn gió bay ngang qua đời tôi, không dừng lại, nhưng đủ sức cuốn bay những niềm trắc ẩn. Rồi sẽ là những ngày rất mới. Tôi... sẽ không dành thời gian để nghĩ về "Người Bình Yên."

Cũng cảm ơn trời, vì ít nhất tôi cũng có một mảnh đất lành lặn để than thở như thế này. Một mảnh đất để dù cho cô đơn cách mấy vẫn có thể cảm thấy được sẻ chia. Câu từ dù không được xếp ngăn nắp và gọn gàng như những nhà văn nữ, nhưng đủ nhẹ nhàng để giữ lại chút lãng mạn và xúc cảm còn xót lại trong mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét