Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Tấm lòng.


Khi bước vào một thế giới mới, tôi bỗng cảm thấy ngỡ ngàng và hụt hẫng vô cùng. Tôi vẫn thường tự hỏi bản thân mình: liệu như thế có thật sự đúng hay không?
Chưa bao giờ tôi có cảm giác thèm người nhiều như lúc này. Tôi thèm được gặp mặt bạn bè, thèm được gọi điện thoại, thèm được nghe điện thoại. Tôi luôn muốn có một ai đó ngồi đây, lắng nghe tôi nói. Tôi chờ đợi mọi người gặp tôi, tôi chờ đợi những cú điện thoại cho tôi, tôi chờ đợi và chờ đợi. Ai đó có biết tôi luôn chờ đợi hay không?
Đôi lúc, tôi thèm yêu. Mạnh mẽ đến nỗi tôi tự nói rằng nếu có yêu nhau thì dù ngăn sông cách núi, dù xa xôi hiểm trở thế nào tôi vẫn có thể chịu đựng được. Nhưng đến khi uống một tách cafe, được tỉnh táo và ngồi suy nghĩ trên chiếc ghế sofa êm ấm, tôi tự bảo rằng không được đâu. Sống là phải thực tế. Sống là phải nhẫn tâm, nhẫn tâm không chỉ với người khác, mà còn phải nhẫn tâm đối với chính bản thân mình.

Đôi lúc, tôi lại cảm thấy hoang mang, cô đơn, hụt hẫng đến phát khóc. Nhưng tôi không khóc được, vì bây giờ tôi không cho phép mình khóc. Tôi hiểu bản thân mình, nếu tôi yếu đuối, tôi sẽ bỏ cuộc ngay và không dám quay mặt bước đi.
Khi tôi chưa đạt được những điều mình muốn, tôi làm mọi thứ để có được kể cả việc làm tổn thương những người tôi yêu quý. Khi tôi đạt được rồi, cảm xúc mà tôi đang có không phải như tôi đã từng mong đợi. Tôi muốn có một cái gì đó thật mạnh mẽ, nổ thật to, làm tôi hoảng sợ thảng thốt cũng được, hoặc làm tôi bất ngờ đến mắt tròn mắt vuông cũng được, miễn sao cảm xúc của tôi lên được đến đỉnh.
Về con người! Sợ hãi!
Nếu phải dùng một từ để nói, thì có lẽ tôi sẽ bảo là tôi "Khinh". Họ trịch thượng, họ giả dối, họ tinh vi, họ như một đứa trẻ đang cố chứng tỏ mình đã lớn. Tôi tự hỏi tại sao người ta phải sống với nhau bằng cái vẻ mặt giả dối như vậy? Tại sao người ta cứ phải dùng những thứ như tiền bạc để chứng tỏ đẳng cấp của họ. Tại sao và tại sao.
Hôm nay, tôi gần như phát khóc khi bước ra khỏi cửa quán cafe ấy. Con đường đó rất quen thuộc, ngày xưa, bao nhiêu ngày tháng tôi đi trên con đường đó, với Mèo Béo, tôi luôn cười vui, và đó là một khoảng quá khứ đáng tự hào, đáng trân trọng và ngập tràn kỉ niệm. Thế mà hôm nay, con đường ấy dẫn tôi đến với những người mà vài tháng nữa thôi sẽ là bạn đồng hành của tôi trên một chuyến bay dài. Họ nói với nhau bằng kiểu giọng như biết hết tất cả mọi thứ, họ nói bằng cái giọng của kẻ giàu, họ nói đến tiền như một món đồ chơi, họ nói về gia đình họ như những thứ người dưng xa lạ. Tôi đứng dậy một cách điềm tĩnh và bước ra khỏi đó, lòng rộn ràng lo âu. Tôi vẫn cười, nhưng lại muốn khóc và hét toáng lên. Rồi tự hỏi phải chăng mình cũng sẽ trở thành giả dối? Tôi nhất quyết, nhất quyết không để một ai có thể khinh thường mình. Tôi sẽ - chắc chắn sẽ bước đi thật dũng cảm, và trở về thật hiên ngang, đúng như lời tôi đã hứa với mẹ.

Những con đường Sài Gòn, những giọt mưa tí tách, những giọng cười của chúng bạn làm lòng tôi ấm lại. Sài Gòn mưa to, mưa thấm lạnh cả người. Nhưng tôi cứ đi mãi mà không chán, vì xung quanh tôi có bạn bè. Bạn bè đó là những người không giả dối tôi bao giờ. Một quãng đường thật dài, Sài Gòn dù mưa vẫn đẹp lung linh, toà nhà trái bắp đứng hiên ngang trước mặt, còn tôi được giải khuây bằng những câu chuyện.
Tôi sẽ vẫn yêu Sài Gòn bằng một tình yêu xưa cũ, bằng một tình yêu dành cho những người con của Sài Gòn.

Tôi muốn hỏi mẹ: "Mẹ ơi, sao người ta cứ phải giả dối lẫn nhau? Sao người ta cứ phải sống và chà đạp lên nhau thế mẹ?"
Nhưng mẹ là người cần tin vào cuộc sống, và mẹ là người luôn hi vọng tôi sẽ lạc quan. Vì vậy, tôi sẽ vẫn cười, với mẹ, với ba, với chị, và với bạn bè của tôi.
Tôi vẫn nuôi một niềm tin to lớn, rằng cuộc sống đáng để sống, và trong thế giới này có những người xứng đáng để kết bạn và để yêu.

17/6/2010
Sài Gòn _ và những tấm lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét