Vì trong giấc ngủ, tôi thấy bình yên. Nhất là sau những lúc mệt mỏi về công việc, vì bài vở, hay vì những thứ đại loại như thế, giấc ngủ lại cứu vớt tôi, đưa tôi về thanh thản.
Nhưng mà tôi lại thích cái tĩnh lặng của đêm, khi sương xuống. Tôi được thoả sức suy nghĩ và làm những thứ mình muốn. Ngồi dài trên chiếc ghế sofa, dùng bên cạnh là chiếc ly quen thuộc, xung quanh là không ai cả. Yên tĩnh!
Vậy có phải người chết là hạnh phúc nhất hay không? :P
Nhưng mà người chết thì chỉ ngủ thôi, chứ đâu có thăng trầm, đâu có biết những thứ như bánh tráng trộn và các thể loại khác.
Ví dụ như, tình bạn.
Tôi đã hiểu cảm giác thoải mái khi ở bên một người bạn thân là như thế nào. Quá truyệt vời đến nỗi không cần ngủ cũng thấy hạnh phúc.
Người chết chỉ ngủ thôi, đâu biết được gia đình như thế nào? Sung sướng như thế nào khi được ngồi nói chuyện với mẹ về tương lai mình. Được mẹ dặn dò: qua đó chỉ học thôi chứ đừng yêu ai nhé con.
Vậy là người chết không hạnh phúc bằng tôi.
Tôi tự cảm thấy những ngày này, mình trở thành người hạnh phúc nhất thế giới.
Hạnh phúc ơi! Cứ ở đây mãi nhé. Đừng vội đi xa.
Những giấc ngủ sẽ vẫn rất ngoan ngoãn, những giấc mơ xinh vẫn đang chờ đón.
Mình rất thích câu nói: "Em ơi, ngủ ngoan nhé!" :)
Đêm an lành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét