Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Damn it!


Tôi không biết sẽ bao lâu nữa tôi mới hết chịu đựng như thế này.
Tôi hi vọng nó sẽ nhanh thôi, nhanh thôi.
Nhưng sau ngần ấy ngày, mọi thứ dường như tệ hơn, và cứ mãi đau đáu.
Ngớ ngẩn quá.
Bạn đã thay đổi, hình như khá nhiều.
Bạn đã biết dùng emoticon, có vẻ dễ thương hơn cả tỉ lần cơ. Bạn đã bắt đầu dùng facebook, đi lòng vòng khắp các nơi để xem, để nhìn, để comment. Từ rất lâu trước đây, tôi đã biết bạn thường hay vào facebook để biết được tình hình tôi thế nào. Cách đây lâu lắm rồi, cái thời tôi còn dùng 360 và flickr, bạn cũng tìm ra tôi. Và đó là cách bạn luôn luôn biết cảm xúc của tôi. Nhưng bạn chỉ im lặng đến rồi đi, và không bao giờ nói một lời an ủi nào. Đến mức tôi phải khoá wall với bạn để xem tình hình thế nào. Nhưng sâu trong tôi luôn muốn bạn dõi theo mình.
Phải chăng vì trước giờ bạn cứ đặc biệt với tôi như thế, nên tôi mãi muốn bạn đặc biệt như thế, cứ âm thầm thôi, đừng nói gì cả.
Đó cũng trở thành điều tôi tự nhủ với bản thân mình, chỉ cần biết bạn luôn quan tâm tôi theo một cách nào đó thế là đủ rồi.
Tôi muốn deactivate cả cái facebook của mình, một cách rất nghiêm túc. Để xem bạn sẽ làm thế nào để biết được tôi ở đâu và làm gì.
Tôi đã nhận email của bạn, nhưng không trả lời. Tôi thực sự thực sự rất muốn nói gì đó với bạn, rất muốn type cho bạn một lá thư dài để nói rất nhiều thứ. Nhưng khi vừa type được chữ "Dear ơi!" thì tôi ngưng bặt. Tắt gmail và nhìn mãi những tấm hình. Đó như một cách để thử thách chính tôi, và cũng sẽ là cách tôi tìm ra những câu trả lời cho mình.
Tôi vẫn nhớ bạn luôn là người không bao giờ chịu nhường nhịn tôi. Đến cả món quà tôi dày công tặng bạn thì bạn cũng không gửi lấy một lời cảm ơn. Đến cả khi tôi nói với bạn tôi giận bạn, thì bạn cũng chẳng thèm xin lỗi.
Tôi đã không tha lỗi cho bạn, đến cận ngày bạn đi còn gọi điện thoại mắng bạn một trận. Đến cả lúc ra tiễn bạn tôi vẫn còn không thèm nhìn mặt bạn. Cho đến lúc về thì tôi mới biết mình sai như thế nào. Nếu bạn chẳng gửi cho tôi email đó thì có lẽ lần cuối cùng tôi gặp bạn là 1 tháng trước, và không biết bao giờ mới gặp bạn một lần nữa.
Hôm nay, trong cái sự nhớ ấy thì tôi lại đọc những dòng trong email, xem lại hình, và lại bắt đầu thấy xa xôi. Tôi đọc trong vội vàng gấp rút. vì tôi biết nếu cứ chậm rãi từ từ thì tôi sẽ lại khóc, một lần nữa.
Damn it!
I admit that the feelings of being left out is not easy to live with.