Dạo này mình lại hay thức đêm để suy nghĩ những điều xưa cũ. Có vẻ đây cũng không phải là lần đầu tiên, cũng không phải hiếm hoi gì phải không?
Hôm qua bạn gọi về, có vẻ mọi thức rất ổn, thực ra là rất rất rất ổn. Mình nghe giọng bạn mình thì vui lắm, và vui nhất đó là mọi thứ đều làm cho bạn cảm thấy vui vẻ.
bạn kể mình nghe về cuộc sống, về những điều xoay quanh những con người. Giọng bạn pha đi chút Bắc, nhưng không sao, nó vẫn ổn, vẫn dễ nghe như mọi ngày thôi. Nhận được email của bạn mình cũng vui lắm. Tự nhiên có cảm giác bạn vẫn ở đây thôi. Dù sao thì ít nhất cũng đã được thấy hình ảnh của bạn và của một cuộc sống mới mang tính Chickie.
Mình biết, bạn gọi về như một nghĩa vụ vì đó là điều bạn đã hứa. Và từ bây giờ có lẽ bạn sẽ không bao giờ gọi nữa phải không? Nếu hôm qua bạn không gọi cho mình, thì có lẽ mình đã viết cho bạn một bức thư không dài cũng không ngắn. Vì "núi không đến với người thì người phải đến với núi". Và một bức thư ấy chỉ cần cho mình biết bạn ổn, thế là đủ rồi. Và mình không phiền bạn thêm tẹo nào nữa.
Nhưng rất may mắn bạn đã gọi về như lời hứa. Ổn rồi ổn rồi. Bạn hoà nhập nhanh, ngày nào cũng đi chơi, và có vẻ rất yêu cuộc sống mới.
Và bạn không biết một vài điều đó là mình rất nhớ bạn. Mình thừa nhận là mình rất nhớ bạn.
Dạo gần đây, mỗi lần nghĩ đến bạn mình lại nghĩ đến bài "lucky" của Jason Mraz. Thiệt là khùng mà.
Mọi người đều có một cuộc sống mới, còn mình vẫn ở lại với những điều xưa cũ. Căn nhà này cứ như chán ghét mình rồi, và mình cũng không còn hứng thú với cảnh sống ở nhà như thế này. Tay chân thừa thãi, mọi thứ cứ dư dư thừa thừa ra. Không còn những thứ như dự ánvà cafe, mình thấy cuộc sống chán đi nhiều phần. Không được đi đâu đó nữa, không còn ngồi lại với chị Trang và Bơ nữa, không còn qua nhà của Slim chơi với sushi nữa, mọi thứ ra vẻ trốn vắng và khó chịu quá.
Cuộc sống vào một cái guồng mà mình khó bước ra được. Thật là kì lạ.
Dạo này mình cũng không còn hay nhớ Hà Nội nữa, có lẽ vì đó là những điều không thực tế phải không? Hay tại vì mình chẳng còn gì để nhớ về nơi ấy. Mình bị hụt hẫng nhiều phần khi nghĩ đến Hà Nội. Quỳnh Anh đi cũng không báo một tiếng, chẳng nhắn gửi, chẳng gặp mặt. Mình nghĩ lần đó mình bị tổn thương nhiều. Bạn Gà Béo cả một thời gian dài chẳng nghe tin tức thì lâu lâu lại xuất hiện, lại làm tim mình đập nhanh thình thịch, dù sao cũng là một thời để thương để nhớ lẫn nhau. Dù sao mình nghĩ đã từng có lúc mình yêu Gà Béo, rất thật thà. Nhưng đến giờ, mình không hề biết tình cảm của Gà Béo vào lúc đó dành cho mình là gì. Chỉ biết rằng bạn ấy bảo: mình là một trong những người hiếm hoi mà bạn ấy sống thật.
Nhưng dù sao thì sau tất cả mọi chuyện, mình không còn tin Hà Nội như xưa nữa. Buồn thật phải không?
Đến giờ này thì mắt mình lại ráo hoảnh. Mọi thứ trong phòng im lìm như chờ mình đi ngủ rồi cũng sẽ ngủ theo. Nhưng mà thôi đành, các bé phải thức cùng mình một khoảng dài nữa vậy.
:)
P/S:
P/S:
1. Mình thấy có lỗi với blogspot.
2. I miss you, really!
Chỉ cần viết ra nghĩa là mình đã thoải mái hơn nhiều rồi mà Ty nhỉ :]
Trả lờiXóaVới WP, em cũng chỉ muốn những người em thương lui tới mà thôi (có cả Ty đấy nhé) :]