Tự nhiên thấy cuộc sống của mình hiện tại yên bình quá. Mỗi ngày
ghé vào nhà riêng một tí, để type 1 entry rồi post lên. Và vì đó là nhà riêng, nên chỉ mình mới theo dõi nó hàng ngày.
Điều mới mẻ thứ nhất đó là mình phát hiện ra cảm giác suy đoán xem sẽ có bao nhiêu người đọc nó là một chuyện rất hay ho. Mình biết, ở facebook cũng đang có những người tìm kiếm mình mỗi ngày. Và mình vui mừng vì ít ra mình
cũng quan trọng với một cơ số người.
Điều mới mẻ thứ hai đó là hôm nay sau rất lâu rồi không hề cafe ở Sài Gòn, mình cảm thấy trưa nay là một ngày cực kì thú vị. Mình biết được nhiều chuyện, và mình nhìn nhận về nhiều người một cách rõ ràng hơn.
Mình bắt đầu phải tập cách sống vị tha và khoan dung.
Chị Gao nói
"Tới tuổi này rồi người ta bắt đầu ăn nói trau chuốt, người ta không còn thích những thứ ồn ào cũng như việc làm quan và có quá nhiều mối quan hệ. Vì đối với họ, quen một người nghĩa là cần thời gian để kéo dài mối quan hệ đó."
Đó là lí do vì sao mình deactivate facebook một thời gian. Để yên tĩnh hơn. :)
Quán cafe "Gác Hoa" là một quán rất dễ thương, nhỏ xíu, nằm ở trong một con hẻm nhỏ, yên tĩnh đến lành. Nói chung là cảm giác đó không phải là Sài Gòn xô bồ nữa. Thế là cái sự thích đi khám phá cafe với hội bạn lại trỗi dậy. Mình sẽ đến đây nhiều lần nữa. Có thể là một mình. Có thể là với chị Gao, hoặc Bơ, hoặc Minh, hoặc người mình yêu.
Điều mới lạ thứ 3 đó là mình phát hiện ra cùng một khoảng thời gian, mình và Bơ và Minh đều deactivate facebook chỉ với một lí do duy nhất đó là nó quá xô bồ và hoàn toàn không hề biết về cái sự deactivate của 2 đối tượng còn lại. Tự nhiên thấy nhiều sự trùng hợp khó hiểu. Đúng là nhìn bạn sẽ đoán được người. Mình hạnh phúc khi có những người bạn hợp rơ như thế.
Điều mới lạ cuối cùng đó là buổi interview thử chiều nay. Nó làm mình khám phá ra nhiều cái khác nhau của các đối thủ. Nói chung, mọi người đều có cái hay cái dở, mình cũng thế. Mình bị một vấn đề đó là sắp xếp câu chữ trong khi thảo luận. Còn những bạn khác thì có bạn lại thiếu ý kiến, có bạn còn ngại chưa dám thể hiện. Blah blah blah... Nhưng nói chung là mỗi chuyến đi luôn để lại nhiều câu chuyện. Đi xa đi gần không quan trọng, quan trọng là mình học được gì từ những chuyến đi.
Chiều nay, cũng thực sự cảm thấy có lỗi, khi để các bạn chờ đến tận 5h chiều. Đã thế lại còn về sớm 1 tiếng. Và quan trọng là có nhiều cái mình đã làm bạn Thanh buồn. Bạn Thanh là một người mình hoàn toàn chưa bao giờ biết cho đến chiều hôm nay. Có lẽ do bất đồng quan điểm, nên đôi khi mình đã làm bạn ấy hoang mang, và một chút khó chịu ngay trên khuôn mặt. Nhưng, mình không có lỗi, nên mình sẽ chẳng cần phải xin lỗi. Mình phải biết cách để giải quyết những thứ phức tạp của cuộc sống và của riêng mình.
Thêm nữa là vẫn chưa nhận được invitation letter của Lahti. Chẳng biết khi nào sẽ nhận được. Nói chung mình chỉ muốn cầm nó càng sớm càng tốt, để biết rằng cơ hội đã ở trong tay mình.
The chance is there. Are you ready to catch it? :)
Guys, do you wanna go with me? Let yourself go.
Guys, do you wanna go with me? Let yourself go.
"If you wanna go, baby let's go."
Nói chung, dạo này mình thích tất cả những câu nói về các chuyến đi.
Nói chung, dạo này mình thích tất cả những câu nói về các chuyến đi.
Ty Tồ.
27/2/2011
Ngày dễ thương và những điều thú vị.
Hình: Cafe Gác Hoa. :)
Em đã được đến Gác Hoa 1 lần với những người bạn. Cảm giác yên bình chị nhỉ :] Hôm nào c e mình hẹn hò trên ấy nhé.
Trả lờiXóaCứ thế, giữ cho cuộc sống có nhiều điều mới mẻ, và giữ ngôi nhà nhỏ này nhé chị :]