
Hôm nay, mình đã viết thật nhiều thứ xoay quanh bạn.
Viết email cho bạn, viết note cho những người đa ở xa mình.
Và giờ thì là một entry mà mình sẽ cất thật kĩ.
Bạn ở đâu rồi?
Chắc bây giờ đang lang thang ở Hà Nội, hưởng cái lạnh cắt da thịt như châm chích vào người phải không?
Hôm qua, valentine của mình, mình đã ngồi dọc thư của bạn ngay khi ngủ dậy, và đã khóc nhiều lắm. Rồi mình ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Và rồi mình đã quyết định sẽ đi Sài Gòn, vì mình biết nếu mình không đi thì có lẽ mình sẽ rất hối hận. Đêm qua, mình đã uống bia nhiều lắm, không thấy đắng, không thấy chát hay chua cay mặn nồng gì cả, bia trở thành không mùi vị có lẽ do suy nghĩ của mình lúc ấy phải không?
Mình ghét chuyện phải nói dối bạn một điều. Mình ghét chuyện phải giữ nó ở trong lòng mãi. Bạn đâu biết cảm giác rất tệ của mình. Cảm giác của một đứa xem bạn là một người rất quan trọng nhưng bạn có khi lại chẳng xem mình ra gì cả.
Và tự dưng bức thư của bạn làm mình cảm thấy mình sai. Câu cuối cùng của bạn lúc nào cũng làm mình muốn khóc khi đọc nó "You are special for me, now or...". Mình ngớ ngẩn quá phải không?
Bạn ơi, mình và bạn không biết bao giờ sẽ gặp lại.
Ừh, bạn là soulmate của mình.
You know, we are important and special to each other, that's the best thing of us.
I miss you.
P/S: You never know my feelings. I will think about you as one of the most important guys of mine, forever and always.