Thực ra là ...
Tôi đang rất mệt, đến kiệt sức.
Vừa đọc xong cuốn pre-reading mà hôm qua tôi vừa nói, từ giờ đến entrance exam còn khoảng độ 2 tháng mà sao có lúc thấy nhiều thứ phải làm quá, có lúc lại chả biết phải làm gì. Phải cố gắng thôi.
Hôm nay vừa lấy cuốn IQ test và Gre math về để luyện tập thêm. Đúng là sau nhiều năm tính toán bằng máy, thì não đã bị ngắn đi nhiều, khả năng nhẩm cũng chẳng còn là bao. Thế là phải đem hết tất cả các thể loại toán trẻ con ra làm để tập phản xạ. Lúc này đây là sự giải lao trong ngày để chuẩn bị đi ngủ - Sự giải lao sau 5 tiếng liên tục ngồi ở bàn học để đọc nốt phần còn lại của pre-reading. Nói chung là mệt lả người, và cũng không biết mình nhớ được bao nhiêu phần nữa.
Hôm nay, lại được tin một người nhận học bổng của APU và đã qua Nhật học. Mỗi khi nghĩ đến APU, là tôi lại thấy chút nuối tiếc, vì trong quá khứ, đã có những lúc tôi thuộc về nó. Đến cả những lúc 98% tôi sẽ ra đi, nên ngồi tưởng tượng về việc chuyện học sẽ như thế nào, bạn bè sẽ ra sao. Thế nhưng... Tôi thật lòng tin vào cái duyên trời định, và chấp nhận giữa APU và tôi không có cái duyên nào cả.
Nên, tôi ở lại, tìm kiếm những cơ hội khác tốt hơn. Như cách tôi đang học bây giờ. Đó là khổ luyện. Nói chung, khi quyết định bỏ cơ hội ở APU, nghĩa là tôi bỏ mất cơ hội lớn của mình. Vì những trường bên Phần Lan mà tôi đang theo đuổi chẳng thể bằng APU của Nhật. Nhưng mà việc thành công trong tương lai còn được xác định bằng nhiều yếu tố khác.
Có môt quyết định được đưa ra... :)
Tôi đọc lại những dòng của Ocean đã dành cho tôi. Những khi tôi nghĩ đến Ocean,thì lòng tôi lại hoang mang lắm. Tôi biết tôi đã làm tổn thương một người. Vì vậy nên từ lúc đó đến giờ, tôi chưa bao giờ đọc lại thư từ hay tin nhắn của bạn ấy. Và đến hôm nay thì mới đủ dũng cảm.
Đây là một trong những dòng cuối cùng bạn ấy gửi cho tôi.
Đôi khi thấy mình vô tâm quá.
From him: tớ sẽ cố quên cậu. Tớ đang nghe nhạc nhưng mỗi khi tất nó đi là tớ lại nhớ đến cậu à. Tớ thật khó hiểu đúng ko, hãy vui lên nhá việt thịnh và luôn thành công trong mọi việc cậu đã chọn, tớ sẽ luôn nhở cậu như 1 người luôn làm cho tớ vui. Có những dự định mà tớ chưa làm được nhưng tớ sẽ cố làm được. Sau khi cậu thi xong tớ sẽ cho cậu biết thả diều là như thế nào được không Việt Thịnh. Cậu hãy học cho tốt về còn làm 1 giám đốc chứ.
Tôi đã từng nghĩ mình yêu Ocean, nhưng khi thời gian đủ dài thì tôi mới nhận ra nó chưa lớn thành tình yêu, mà đó chỉ như là sự mong muốn có 1 người để yêu thôi. May mắn là tôi nhận ra điều đó. Bây giờ thì tôi thương Ocean, nhưng Ocean sẽ phải quên tôi.
Ocean àh, hãy vững lòng nhé. Tớ thương cậu. Nhưng có lẽ tớ và cậu sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa đâu.
Ty Tồ
26/2/2011
Khuya rồi đó, sao lòng chưa muốn ngủ?
Hình ảnh là những bước chân mệt nhoài. :(
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét