Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Ích kỉ.


Tôi những tưởng mình là đứa ích kỉ nhất quả đất, nhưng hoá ra còn những kẻ ích kỉ hơn tôi trăm ngàn lần.
Trong những ngày như hôm nay, mọi người đều lo lắng chuyện chiến tranh sẽ xảy ra. Tôi lại sắp đi xa. Tôi nửa cảm thấy mình hèn nhát vì đã rời xa quê hương khi nơi ấy gặp nạn, khi cả nước cần sức trẻ của tôi. Nửa còn lại tôi thấy mình bất hiếu vô cùng, khi để lại ba mẹ ở đây, còn tôi thì quay lưng đi, phó mặt mọi thứ cho trời đất vận mệnh.
Số phận vần xoay, ông trời đẩy mình đi đâu, mình đành phải theo đó. Đến tận hôm nay, tôi vẫn mãi suy nghĩ về việc có phải mình đã làm đúng hay sai.
Thế mà sắp tới đây, tôi sẽ phải ở cùng với những kẻ ích kỉ đến độ tôi phải khinh thường. Tại sao họ lại có thể cầu nguyện chiến tranh sẽ xảy ra sau khi họ đã đáp được máy bay qua một nước khác? Tại sao lại có thể nói ra điều đó, khi ở Việt Nam, vẫn còn cha mẹ và bao nhiêu người thân của họ. Nếu Việt Nam của tôi có chiến tranh vào lúc này, tôi chỉ muốn ở lại, sống chết cùng với gia đình mình.

Tôi không hiểu tại sao người ta lại thèm khát sự giàu sang đến như thế. Tôi không hiểu vì sao đồng tiền lại có thể mạnh mẽ đến độ chi phối tất cả mọi người. Tôi không cần một ông chồng giám đốc, cũng không thích một ngồi nhà biệt thự có hồ bơi và cuộc sống như bà hoàng.
Cái tôi cần, là một người yêu đáng để tin tưởng, một ông chồng không cần đẹp trai, nhưng tài giỏi và biết chăm lo cho gia đình đó sẽ là một người cha mẫu mực, và những đứa con đáng yêu biết vâng lời cha mẹ. Còn tôi, sẽ làm lụng thật tốt, và sẽ là một bà mẹ hoàn hảo. Tôi vẫn tin tưởng gia đình mình sẽ như thế đó. Không phải là gia đình của bà hoàng và ông vua, mà là một gia đình của một bà mẹ và ông bố, rất bình thường, nhưng đầm ấm. Con cái của chúng tôi sẽ không bao giờ phải thiếu thốn điều gì. Gia đình của chúng tôi...

Tôi sống ích kỉ vì tôi thường nghĩ đến hạnh phúc của bản thân và những người tôi thương yêu. Nhưng ít nhất thì tôi cũng có những người để thương yêu, còn họ ích kỉ đến độ trên thế giới này, cả những người thương yêu họ cũng bị bác bỏ.
Tôi phì cười.
Họ tưởng vì thế họ có thể chiến thắng tôi ấy àh? Sẽ không đâu. Tôi sẽ chiến đấu, chiến đấu đến cùng. Sẽ chiến đấu để cho họ biết rằng tôi sống rất thật, nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để làm người chiến thắng.

Đối với tôi, Việt Nam vẫn là một nơi tuyệt vời, là nơi tôi cảm thấy bình yên, là nơi có người chờ tôi trở về. Đối với tôi, Việt Nam là một tình yêu rất lớn, chan chứa và mãnh liệt.
Việt Nam ơi.

1 nhận xét:

  1. Em mới vừa đọc 1 bài luận về yêu nước chị ạ.
    "We love, we dearly love our country, and it is due to your honorable bodies, as well as to us, to make known why we think the country is ours, and why we wish to remain in peace where we are.
    The land on which we stand we received as an inheritance from our fathers, who possessed it from time immemorial, as a gift from our common Father in Heaven".
    Chỉ thấy tiếc cho những ai suy nghĩ nông cạn, hoặc học cao, hiểu rộng mà lòng khoan dung lại hạn hẹp.

    Trả lờiXóa