Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Và em cũng yêu anh.


Đêm qua, trong lúc nỗi nhớ làm bụng mình phát phệ và trở nên nặng nề cùng cực, mình chỉ muốn gọi điện thoại, để nói điều gì đó giống như kiểu: Hẹn hò đi hẹn hò đi, em yêu anh nhiều lắm.
Thế mà chắc vì dũng cảm không đủ, động lực không đủ, hoặc đã kiềm được chính mình, tôi nằm ườn ra giường, nhìn điện thoại, xoay xoay xoay rồi nghe bitter heart. Thật là kiểu con gái ẩm ương. :)
Sao mà tôi chỉ muốn gọi người ta là anh, để làm nũng kiểu của em, rồi nhăn mặt tít mắt. Tôi cũng không thể tưởng tượng nổi sẽ có những giây phút mình con gái đàn bà đến như thế. Nhưng chắc người yêu của mình cũng sẽ thích như thế.
Người yêu của mình cũng sẽ thích nhìn mình làm bánh nấu ăn cho xem. Người yêu của mình sẽ thích mình hát cho xem, dù giọng mình có vịt đực cỡ nào.
:D
Các bạn gái dạo này mình gặp thường rất nhỏ bé, yếu đuối, và có khả năng làm cho các bạn nam có cảm giác sẽ bảo vệ được người ta. Nhìn dễ thương quá chừng chừng. Mà sao mình không được như thế nhỉ? Thực tế là mình không nhỏ bé, thành thật thì lại là cô gái to lớn luôn mơ mộng về những thân hình chữ S, da trắng mịn, nụ cười duyên, mắt to, tay nhỏ, chân dài. Và hệ trọng nhất là mình lại ghét ai đó nhìn vào sự yếu đuối của mình, dù cho có những lúc mình yếu đuối đến độ cần một ai đó ở bên cạnh để níu mình đứng dậy, đỡ mình bước đi tiếp. Nhưng những lúc đó, mình sẽ ở một mình, tự chiến đấu. Mình muốn mình phải tự vượt qua hết tất cả. Có lẽ vì vậy mà không ai nghĩ có thể sẽ bảo vệ được mình đâu, vì mình quá ẩm ương cơ mà.
Nhưng mình muốn có một người như thế, để mình cảm thấy an toàn í. Kiếm đâu ra hả trời? Cứ khó tính như thế này mãi thì có lẽ đến mùa hè năm sau mình cũng vẫn phải gọi điện thoại về cho Minh Béo và than thở về sự cô đơn. Hoặc có khi lúc đó Minh đã có một chàng trai bên cạnh và không còn muốn nghe mình than thở nữa. Kể ra cũng nghiêm trọng nhỉ.
Nhiều khi mình tự hỏi mình có cần phải thay đổi hay không? Mình có cần thiết phải là một đứa con gái mềm mỏng hơn một chút, suy nghĩ đến những người yêu thương mình nhiều hơn một chút, rồi yêu thương trái tim mình nhiều hơn một chút hay không? Có cần thiết phải cố gắng dối lừa cảm xúc, và dối lừa luôn cả người mình yêu?
Ngày xưa, bạn mình đã từng bảo rằng: Yêu thương 1 người nào đó không phải là cái tội, và chính người đó cũng có quyền biết về tình cảm mà người khác dành cho họ. Vậy nên cứ nói đi, chẳng lỗ đâu.
Thế mà mình vẫn cứ sợ. Mình sợ một lời thốt ra thì sẽ mất đi một người bạn, mãi mãi luôn. Mà mình thì mình sợ mất bạn mình lắm. Sợ ghê gớm.
Thôi, mình sẽ suy nghĩ lại.
Mà mình cứ tự hỏi mãi, sao người đó cứ ẩn rồi hiện thế nhỉ? Buồn phết. Rồi câu hỏi tiếp theo sẽ là: Người đó nghĩ gì nhỉ? Rồi tiếp theo nữa sẽ là: Sao hắn ta không thèm nhắn tin cho mình nhỉ?

Blah blah blah...
Dù cho là cái gì, là câu hỏi nào, thì cũng kệ. Lỡ yêu rồi, cũng chẳng biết phải làm sao. Mà người ta cũng lỡ xa rồi, ai mà biết được bao giờ sẽ gần lại với nhau.

Bạn mình lại bảo có lẽ thời gian sẽ giúp mình trả lời câu hỏi: mình cần người ta đến như thế nào.

Nhìn tấm hình này thì có ai mà muốn cô đơn không?

1 nhận xét:

  1. Có điều, missing is not a cool thing to do, chị. Dù sao thì, em và chị cũng chẳng đủ can đảm để nói ra. Mà có vẻ, vì muốn được quan tâm, bảo vệ nên thường họ sẽ lộ cái yếu đuối trong mình ra.
    Có điều, khi buồn, người ta mới dễ cảm thông và gần với nhau hơn.
    Em chẳng biết em đang type cái gì nữa, tại em đang nhớ mà lại chẳng biết làm gì. haha
    http://www.youtube.com/watch?v=M60TGQWquHk&feature=related
    try checking it out, chị :)

    Trả lờiXóa