Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Hãy yêu nhau đi.



Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới
Mặt đất đã cho ta những ngày vui với
Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời
Theo một nghĩa nào đó thì việc vô tình được nghe những ca từ tình tứ này trong tối nay là một may mắn khó giải thích. :)
Tôi bỗng dưng cảm thấy đời mình ngắn quá, không đủ thời gian để yêu, không đủ thời gian để thương, không đủ thời gian để trân trọng và biết trân trọng lẫn nhau.

Hôm trước cách đây vài ngày, tôi vừa nói với anh Giang rằng: "Đời có còn là bao mà cứ ngại ngùng hả anh?" Anh cười và bảo tôi là đứa con gái mạnh mẽ trong tình yêu. Nhưng việc mãnh mẽ hay không có lẽ chỉ tôi và những người yêu của tôi mới biết được. Tôi kiên quyết, nhưng chưa hẳn là thực sự mạnh mẽ.

Như thế nào mà dám tự bảo mình là kiên quyết?
Như thế nào mà lại cảm thấy mình yếu đuối quá?

Tôi sẽ yêu cuồng nhiệt phải không?
Nhưng có chắc chắn ở đâu đó sẽ có người đợi tôi không?

Không phải chỉ vì nghe một bài hát mà tôi đặt tựa đề cho entry này là "hãy yêu nhau đi". Đối với tôi, cái gì cũng phải có nguồn cơ rõ ràng của chính nó. Cụ thể đó là thế giới xung quanh tôi. Sống ở thời đại "thừa đủ thứ" này, người ta luôn cảm thấy "thiếu đủ thứ". Cứ như khi cuộc sống trở nên càng hiện đại, thì con người phải xoay quanh tiền nhiều hơn là việc dành tình cảm cho những người xung quanh.

Dạo gần đây, báo chí liên tục đưa tin người giết người. Vợ chồng sống với nhau tình nghĩa bao năm, chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ lại có thể đốt lẫn nhau. Người đánh người, người giết người, người thôi không còn yêu thương người nữa. Bước ra đường cứ vài trăm mét lại thấy những vết sơn trắng, điểm báo của một vụ tai nạn mới xảy ra.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy mạng sống là quý giá và cần một nơi để cảm thấy an toàn như lúc này. Chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu thương trở thành xa xỉ như lúc này. Chưa bao giờ tôi cảm thấy con người đang thiếu trân trọng lẫn nhau như lúc này.
Và ... chính tôi cũng là người đang bị cuốn vào những vòng danh vọng và tiền bạc như thế mà, phải không?
Tôi không muốn rồi một ngày nào đó trái tim tôi sẽ chai sạn đi như cách thế giới đang chai sạn.

Và thế này, tôi lại nhớ một người đã luôn ở bên tôi, đã luôn làm tôi cảm thấy mạnh mẽ, đã là một điểm tựa vững chắc cho tôi. Nhưng có lẽ, chỉ tôi thương người ta như thế thôi, còn người ta thì không đâu.
Và một cái NHƯNG nữa, đó là tôi muốn nói với người đó rằng: "Hãy yêu nhau đi."

Ty Tồ.
28/2/2011
Hãy yêu nhau đi.
Hình: Nỗi nhớ vắt vẻo trên cao.


1 nhận xét:

  1. Hãy yêu nhau đi, vì ai biết ngày mai có còn được tồn tại để được làm điều ấy nữa.
    Và đôi khi em cảm giác, tìm một nơi thật sự an toàn trong cái cuộc sống này cũng quá khó. Đọc những tin như vậy đôi khi em lại tự hỏi đâu rồi tình người, huống hồ còn là tình yêu, nghĩa vợ chồng?
    Btw, em rất thích tấm hình của blog c chụp ở Gác Hoa :]

    Trả lờiXóa