
Những ngày này tôi quay về nhà trong cơn mỏi nhừ cả người. Nằm phẹp xuống giường, ngân nga vài thứ gì đó, rồi nhắm mắt ngủ một tẹo.
Chưa bao giờ những giấc ngủ trở thành khó khăn với tôi như thế.
Tôi bây giờ như một cánh chim lạc đàn, mỏi mệt tìm kiếm một phương trời nào đó của tôi, để dừng chân một lát. Nhưng cánh chim cứ chênh vênh, chao đảo mãi, vẫn chẳng thể tìm ra một nơi nào để nép mình vào.Tôi vừa đóng cửa một nơi tôi thuộc về. Chỉ là trong một vài ngày thôi, để tôi kịp định hình lại những gì đã, đang, và sẽ xảy ra trong cuộc đời tôi.
Facebook lúc nào cũng thế, quá ồn ào và náo nhiệt. Nó như một cái chợ thu nhỏ về diện tích nhưng mở rộng số lượng quày bán. Cứ thế, mỗi người một gian. Người ta thích thì qua đây xem một lát, buồn thì ghé nọ xem vài tí, vui thì sáp vào một sạp nào đó ba hoa một hồi rồi lại đi. Nói chung là để dòm ngó, nói, và làm đủ thứ chuyện, chỉ trừ chuyện "tâm sự thật thà." Rồi khi nào mệt thì người ta đóng cửa hàng vài hôm. Người ta về nhà. Home sweet home. :)
Tôi tạm gác Facebook qua một bên để yên tĩnh trong trí não một thời gian. Mọi thứ trong khu chợ ấy cứ vồ vập, cứ ào ạt, cứ dồn tới rồi lại đổ lui, tất cả mọi thứ đều có, chỉ trừ một chuyện: "Sống thật". Tôi về với blogspot của tôi. Ngớ ngẩn quá phải không? Chỉ cần bước vào đây tôi thấy yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn những thứ của tôi, của riêng tôi mà thôi. Có thể thoả sức kể, có thể thoả sức cười, khóc, vui buồn. Cảm xúc là của tôi mà.
Tôi thừa nhận mình đã xây dựng facebook trở thành một nơi để người ta biết đến tôi. Nhưng khi người ta kiệt sức với việc phải tạo ra những bộ mặt khác để đối chọi với xã hội, thì họ sẽ quay lại với cái tôi rất thật thà của họ. Tôi trở về đây, để thật thà.
Dạo gần đây, có những thứ cứ quấn lấy đầu óc tôi. Thứ ám ảnh tôi nhiều nhất có lẽ là cuốn pre-reading material mà tôi đang đọc. Cũng gian truân lắm. Thế mà ngót nghét cũng gần được 90 trang rồi còn gì. Nhiệm vụ là phải đọc đi đọc lại khoảng 4-5 lần nữa, để nó ngấm vào máu, để nhớ hết tất cả, rồi lên đường đi thi thật là tự tin.
Hôm qua, tôi mở lại cuốn sách ảnh American 24/7 (là cuốn sách ảnh cũng như tạp chí mà tôi quý nhất), xem lần lượt, từ từ. Cuộc sống ở Mỹ có nhiều khía cạnh mà chỉ những con người đã sống và đã yêu thương nó mới hiểu hết. Cũng giống như cách tôi yêu Sài Gòn và Việt Nam quê hương tôi. Đọc xong tất cả, tôi mới hiểu ra vì sao có quá nhiều người mang trong mình "Giấc mơ nước Mỹ". Đó là nơi hấp dẫn về tất cả các mặt. Những đó chắc chắn không phải là nơi dành cho tôi.
Tôi nhớ đến câu nói của thầy Long, thời tôi còn học 12, đó là câu mà tôi rất thích.
"Nếu bạn muốn người thân của bạn có việc làm và sống thật tốt thì hãy quẳng họ ở New York. Nếu bạn muốn giết chết một kẻ thù bằng cách làm cho hắn ta mệt mỏi đến kiệt sức thì cũng quẳng hắn ở New York."Tôi lại càng chắc chắn tôi chẳng hề có một giấc mơ nước Mỹ nào cả.
Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy hứng thú khi đọc về dự án Muối của Nguyễn Phương Linh. Tôi biết về nó cũng gần 2 năm, nhưng khoảng gần đây thì mới ngồi ngẫm nghĩ và tìm hiểu thêm. Thật tuyệt vời! Tôi càng cảm thấy chỉ khi nào người ta thực sự yêu thương và đam mê với những cái họ đang theo đuổi thì họ mới có thể làm tốt những điều ấy.
Nếu nói về Muối, thì ngồi cả ngày cũng không nói hết. Nên hãy để Muối ở phía sau đi. :)
Khoảng 1 tuần này, tôi có những thứ làm mình mân mê mãi. Nhưng, những thứ đó sẽ không nói ở đây. Tôi nghĩ tôi sẽ dành nó để nói ở Facebook, vì tôi muốn nhiều người biết đến nó hơn.
Đại loại là: Tôi cảm thấy có sức mạnh mãnh liệt, và tin vào chút "tính nữ và nữ tính" của mình.
Đêm nay, tôi sẽ không lan mang tít tắp tận những miền chẳng đâu vào đâu nữa. Chỉ ngồi lại, từ từ từng chút từng chút một giải thoát mình ra khỏi những muộn phiền ngu ngơ.
Với một số người, tôi sẽ biến mất. Biến mất chỉ để có chút thời gian nghĩ xem họ và tôi đang ở đâu.
Và. Khi có một người nào đó muốn bước vò cuộc đời tôi [như lúc này đây], thì tôi càng muốn đẩy họ ra, vì tôi lúc này: chưa sẵn sàng cho bất kì điều gì mới lạ có thể làm xáo trộn cuộc sống của tôi một lần nữa.
Ty Tồ.
0h 25/2/2011
Un-xáo-trộn-able.
P/S: Tấm hình đó được tôi đặt tên là "những hình nhân nhảy múa". Nói chung, con người có muôn mặt vạn trạng. Chẳng ai đoán được ai, chẳng ai hiểu rõ ai, kể cả bản thân mình.
FB là do chính bản thân mình tạo ra, những lần em deactivate nó, em cảm giác bình yên đến kinh khủng. Và những thứ về WP, FB, Blogspot Ty nói hết những gì em nghĩ rồi :] Đôi khi em nghĩ, chỉ là một trang xã hội, nhưng nó cũng đã lấy nước mắt của em, cảm xúc, mang lại cả mệt nhoài, và tự mình đẩy mình vào nơi xô bồ ấy chứ chẳng ai khác.
Trả lờiXóaĐể giờ mình tìm đến đây, câu chữ cho vẹn tròn cảm xúc