Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Lắng nghe từng giọt mưa rơi.


Từ trong tâm, khi những giọt mưa mùa hè rơi xuống, tôi cảm nhận niềm vui vô tận của đất trời.
Mưa như hoan hỉ lắm.

Tôi sắp tới một đất nước được xem là đất nước hạnh phúc đứng thứ 4 thế giới, là nơi những con người yêu thương nhau nhiều đến bất ngờ. Chị Kim Ngân rất thường hay viết về Bắc Âu, về Phần Lan và Thuỵ Điển và Na Uy. Chị đã sống ở đó, và đúng vùng đất ấy đã hoá tâm hồn. Tôi rất thích đọc những dòng nhiều cảm xúc ấy. Đó là cách mà người ta làm cho mình trở thành mới mẻ và nhiều trải nghiệm. Phần Lan có những con đường mang tên những loài hoa, mà tôi thì lại thích hoa da diết.
Tôi tưởng tượng ra mình sẽ được vùi tay trong tuyết, là thứ mà tôi luôn muốn thấy. Tôi tưởng tượng ra mình được ủ trong chiếc áo thật dày, và thấy thật bình yên.
Tôi thích nghĩ về một tương lai bình yên, sống một cuộc sống của riêng tôi.
Vậy tôi sẽ ra đi thiệt sao? Ra đi rất là xa, cách ba mẹ và chị tôi gần 1 ngày bay. Quả thật là một chuyến bay rất dài...
Đã chờ ngày đó bao nhiêu lâu rồi? Sao đến lúc này tôi lại muốn thời gian chậm lại một chút, để tôi có nhiều thời gian gần mẹ hơn một chút. Tôi muốn chuẩn bị cho mẹ rất nhiều thứ, và thứ quan trọng nhất là tinh thần. Mẹ tôi, luôn luôn yếu đuối và đa nghĩ. Mẹ tôi...

Chuyến bay sẽ rất dài. Có phải tôi tham lam quá khi có một mong muốn rất to lớn là sẽ được gặp đầy đủ những người tôi yêu thương vào trước khi bay hay không? Tôi không bao giờ muốn cô đơn vào lúc ấy. Quá nhiều cảm xúc, và muốn nhìn thấy từng khuôn mặt.

Sáng nay, ngủ dậy thật trễ, lăn qua lăn lại trên chiếc nệm êm, tôi cảm thấy rất thoải mái, tôi cảm thấy mình đang ở thiên đường. Thực sự. :)
Những giọt mưa... Cứ mỗi một thời điểm lại đem về những cảm xúc rất khác nhau.
Dạo này hay mưa ban sáng. Mưa sáng thanh khiết lắm, cả tiếng nước mưa rơi trên mái nhà cũng trong veo. Đặc biệt là khi sau cơn mưa dài, trời trong xanh đến kì lạ. Trong đến nỗi tôi có cảm giác như nó chưa từng mưa, cả cây cỏ cũng trở thành vui tươi và nhiều xúc cảm. Tôi luôn thích những cơn mưa ban sáng.
Đục ngầu và dữ dằn nhất là những cơn mưa ban chiều. Nước rất xối xả, vồ vập. Ngày xưa, khi tôi còn gắn bó với Sài Gòn của tôi, tôi đã từng bước qua những cơn mưa ấy. Vẫn đục, bụi bặm và có mùi. Nhưng đó là những lúc tôi rất thích. Chạy như điên trong cơn mưa nặng hạt, để khi về tới nhà thì người ướt như chuột, tắm táp một tí, thì quả thực sau đó là giây phút tuyệt vời, mát mẻ, nhiều dư vị, và thảnh thơi để tận hưởng không gian bé nhỏ ấm cúng.
Mưa đêm thường đem lại nhiều suy nghĩ khác nhau. Có lúc là sự yên bình tuyệt đối. Tôi thường hé tấm màn dày trên cửa, nhìn những hạt mưa rơi xuyên qua ánh đèn đường, lấp lánh và kiêu sa tuyệt đối. Con phố nhỏ trở thành đẹp đẽ đến lạ lùng. Và cũng có khi nặng lòng đến khóc, mưa rơi trên mái nhà, vồn vã. Tôi sợ hãi nép mình vào tường, cô đơn...

Những cơn mưa, hay nhảy múa theo giai điệu của cảm xúc đó thôi.

Tôi sẽ để trái tim mình đi theo cách mà nó muốn. Lí trí vẫn không đủ khả năng để điều khiển trái tim. Nghĩa là cho dù cố gắng, nhưng việc ngăn con tim yêu một ai đó là không thể. Nếu là của nhau, thì cho dù 2 năm hay 5 năm nữa thì cũng vẫn là của nhau thôi. :)

Tôi yêu cuộc sống này, tuyệt đối.

2 nhận xét:

  1. Em muốn mình cũng có được cảm giác này. Cảm giác của người-sắp-được-đi-xa

    Trả lờiXóa
  2. Này em, vừa vui vừa lo cho những ngày sắp tới nhé. Dành thời gian đọc nhiều hơn về sốc văn hóa của du học sinh nhé, không phải muốn làm em mất vui đâu nhưng để niềm vui kéo dài thì có những thứ phải lường hơn ấy : )

    Cô vui thì tôi buồn, sẽ phải đặt câu hỏi là còn bao nhiu người thân quanh tôi đây : )

    Trả lờiXóa