Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

Ra đi.

Tôi đã từng rất mong muốn sẽ được ra đi, xa thật xa, bay những chuyến bay thật dài, để đến với một nơi bình yên với hồ sâu thẳm và thảo nguyên xanh mướt.
Và tôi đã mất rất nhiều năm cho đến tận hôm nay, bao gồm:
1-2 năm để suy nghĩ.
1 năm để giằn co giữa đi hay không, giữa việc cố gắng hết mức hay sẽ cứ từ từ mà tiến.
và 1 năm để dành thời gian cho những điều ấy thành sự thật.
Vậy mà khi nhận được những dòng email chúc mừng, thấy tên mình hiện rõ trong danh sách, tôi lại không vui như mình nghĩ.
Mẹ hỏi: "Vậy là sắp đi rồi đó hả? Sắp đi rồi thì nên ở nhà nghỉ ngơi, chơi với ba mẹ, đừng đi chơi đâu xa."
Tôi đã cố giấu những giọt nước mắt của mình bằng cách quay mặt vào tường.
Tuôn trào khi đọc tin nhắn của Mèo Mỡ. "Mày đi rồi thì tao thế nào?" Đột nhiên những dòng kỉ niệm chảy nhanh qua đầu tôi, mượt mà đằm thắm và nhiều gian truân.
Nếu có hai điều làm tôi không muốn đi, thì đó là gia đình và Mèo Mỡ.
Trong những ngày tháng vừa qua, sống trong một gia đình tuyệt vời nhất quả đất, tôi bỗng dưng trở thành đứa con gái hạnh phúc và sung sướng. Tôi cảm thấy ấm áp, cảm thấy VN là nơi đẹp nhất mà tôi từng biết, và là nơi kỉ niệm luôn là ngọt lành.
Vì vậy, bước đi đâu phải dễ.

Về tình bạn. Bơ chiều nay bảo tôi rằng: Không cần lo cho Minh Mèo, nó sẽ tự vượt qua. Có lẽ vì nàng ấy chưa có những điều quý giá mà tôi đã từng có với Mèo Mờ. Vì vậy không hiểu được cảm xúc của những người sắp xa nhau là thế nào. Những người mà khi đã thân thiết với nhau quá mức thì sẽ rất khó để làm quen với việc không còn bên nhau nữa. Chỉ mong vẫn sẽ giữ liên lạc và mọi thứ vẫn sẽ thật ổn. Tôi biết, Mèo vẫn là con Mèo tuyệt vời nhất trên đời này.

Ra đi lần này, nghĩa là tôi đã bỏ lại rất nhiều thứ. Cả tình cảm của mình, cả kỉ niệm, cả thương yêu. 3 tháng nữa có khi tôi đã ngồi ở một nơi nào đó khác của trái đất, không còn ở đây bên chiếc giường ấm êm này nữa, không còn bên ba mẹ và anh chị nữa. Nghĩa là phải học cách tự lớn lên một cách đúng nghĩa. Chắc là sẽ khó, nhưng sẽ phải làm được. Không bao giờ được hoài nghi về bản thân mình.

Và ... ra đi là để trở về, trở về là một người thật mới, có ích, tự biết chăm lo cho bản thân mình, và trưởng thành.

3 nhận xét:

  1. hiểu và cảm được.
    :) btw, where will you go?

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn vì đã hiểu và cảm. :)
    I will go to Finland to study about International Business, dear. There will be a so damn cold period.

    Trả lờiXóa
  3. :) uhm những trăn trở thế này, Tiên cũng đã trải qua. Chúc mừng Th nhé :) Sẽ có những khoảng thời gian cô đơn và buồn, nhưng đi để biết, để thấy mình được và mất những gì.
    Nice day and good luck :)

    Trả lờiXóa