Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Những bước đi.

Hôm nay, tôi đã trở lại cung. Đó là một nơi mà cứ mỗi khi tôi đi học trên đường Nguyễn Thị Minh Khai thì tôi luôn ngoái đầu nhìn, và tiếc nuối cho tuổi trẻ. Tôi vẫn rất thích một câu nói duy nhất:
"Sau 20 năm nữa, bạn sẽ tiếc nuối vì những điều chưa làm."
Tôi đau lắm. Sáng nay, tôi nhìn lại bản thân mình và những điều tôi đã làm cho ngày hôm nay, tôi thực sự thất vọng. Tôi giấu nó vào trong lòng mình, rồi tìm kiếm những thứ khác dễ thương.
Tôi đau lắm. Chạy qua chạy lại, chạy tới chạy lui, chạy lòng vòng khắp nơi. Thế mà cái bao tử của tôi đau không thể tả. Đã có những lúc tôi muốn bỏ đi. Nhưng nhìn những người khác mồ hôi như tắm, hoặc ngồi ngồi buồn buồn ở phía cánh gà, rồi nhìn dòng người lẻ tẻ đến với sân khấu, tôi không cho phép mình làm như thế.
Tôi đau lắm. Tôi trách mình khủng khiếp. Vì đã có những thứ tôi chưa làm được.
Tôi đau lắm. Tôi nhìn lại mọi thứ để xem xét mình đã như thế nào. Và cuối cùng, tôi cảm thấy đôi khi mình quá vô hồn, vô hình, vô tình, đến mức chẳng ai thèm để ý nữa rồi. Tôi đã cảm thấy mình thực sự bị bỏ rơi. Tôi muốn trở lại. Nhưng tôi sẽ không! Có những nỗi buồn khó gọi tên, và có những nỗi buồn không bao giờ nói thành lời được.
Hôm qua, khi tôi nằm lên sân khấu nhìn thẳng lên là ánh trăng thật đẹp, trời thật sáng, tôi cảm thấy bình yên không tả. Bình yên hơn nữa khi xung quanh tôi là bạn bè.
Tôi đau lắm, khi qua ngày hôm nay, sẽ không còn bận rộn để quên lãng nỗi sợ hãi đang hiện diện trong tôi.
Ai biết được rằng tôi đau lắm?
Bạn bè tôi, kẻ vui người buồn. Nhưng rồi mọi chuyện đã qua.
Tôi đã đặt vào MC Script một câu hỏi cho chị Hồng rằng: Đối với chị, Nam Cực ở năm 1997 và năm 2009 có gì khác nhau? Chị bảo rằng chẳng khác gì nhau cả. Cũng giống như là sức trẻ của chị vẫn rất mãnh liệt như ngày xưa.
Nhưng đôi với tôi, Cung của Hello Green và Cung của hôm nay là hai nơi hoàn toàn khác. Hôm nay, tôi ôm bé Hà và bé Châu, nhớ lại những ngày là nông dân. Cố gắng hết sức, để khi xong thì sẽ thở phào, và tự hào. Rồi hát ca cùng bạn bè ở góc phố Kì Đồng, bên li phá lấu thơm lừng.
Tôi biết, tôi đã chưa cháy hết sức mình, chỉ vì một vài người đã lấy hết lửa trong tôi. Và theo một cách nào đó, tôi chưa biết cách đi đến cùng với những điều mình mong muốn.
Tôi nhớ Sài Gòn của tôi. Khi tôi ngồi gõ những dòng này, tôi đang khóc. Mắt đỏ hoe hoe. Tôi nhớ Sài Gòn của tôi, nhớ đồng đội của tôi, nhớ những người trẻ ngày xưa quá đỗi. Nhưng người trẻ thì phải bước đi, mà đi thì sẽ lớn, và sẽ phải đổi thay. Tôi thương Sài Gòn của tôi bằng tình thương mà tôi dành cho bạn bè mình. Sài Gòn không đẹp như Nha Trang, không cổ kính như Hội An, hay Huế, mà cũng không kiêu sa và lịch lãm như Hà Nội. Sài Gòn là nơi dễ tìm thấy những điều đặc biệt trong những thứ rất đỗi bình thường. Chưa bao giờ Sài Gòn gần với tôi như lúc này. Và cũng chưa bao giờ Sài Gòn xa tôi như thế này.
Và ngày mai, khi tôi trở lại Sài Gòn, tôi sẽ nói với nơi đó rằng tôi rất yêu, rất yêu, rất yêu những điều nó đã đưa đến cho tôi.
Và, hụt hẫng nhưng khi nhìn lại còn bạn bè thì sẽ ổn.
Và, tôi đang bước những bước trưởng thành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét