Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Trầm tĩnh.


Khi con người mỗi ngày một già đi, họ thích được tĩnh lặng trong những không gian bình yên hơn việc bon cheng với những đám đông để giành giựt những thứ hào nhoáng.
Nhưng trước khi trầm tĩnh, tuổi trẻ của con người sẽ làm cho họ muốn đạt đến những đỉnh cao thật cao.
Và tôi hiểu vì sao mình chưa thể trầm tĩnh được với nhân gian này. Vì có những thứ tôi chưa đạt được, và có những thứ tôi đã chờ đợi rất lâu và cố gắng rất nhiều để sẽ có ngày tôi đạt được nó.
Cuộc sống này dạy cho tôi cách lái một con đò ngược dòng nước chảy, dạy cho tôi cách vượt qua những điều làm tâm mình không yên.
Có một người đã nói thế này: "Cho dù có làm gì đi nữa thì ban đầu người ta sẽ bàn luận nhiều, có người thì cười vào mặt vì những quyết định gàn dở. Nhưng, chị biết một điều: Không ai rảnh đâu mà cười cả đời."
Trong film Bottle Shock, một trong những cảnh cuối phim, một nhân vật đã nói:
"Tôi có một con chó cực kì xấu xí, dơ bẩn và hôi thối. Tôi cố gắng làm tất cả mọi điều để con chó của tôi được tốt hơn, nhưng không thể. Tôi muốn cho nó đi thi những cuộc thi lớn, nhưng không ai chịu nhận một con chó ngu dốt và bẩn thỉu cả. Tôi đành chấp nhận việc đó. Nhưng tôi biết rằng: Tôi đã làm hết sức mình để đem đến những điều tốt đẹp nhất cho nó, và tôi yêu con chó của tôi."
Lúc ấy, ông ta ngồi bắt chéo chân trên ghế, mặt đầy tự hào, và có vẻ như chưa bao giờ ông ta hối hận về quyết định đó của mình.
Quyết định là của tôi, đường đi cũng là do tôi chọn. Vì vậy, dù cho người khác có bàn tán xôn xao thì có lẽ do họ quá rảnh rỗi, hoặc có lẽ do họ không có đủ can đảm để bỏ một vài thứ và đi theo một vài thứ khác như tôi.
Và, tôi yêu con đường của mình. Và... họ không rảnh rỗi đâu mà bàn tán cả đời về con đường của tôi.

Ty.
Tấm hình này là lúc cách đây hơn 1 năm, còn trẻ con và chưa nghĩ đến những con đường chông gai khổ hạnh và dài bất tận.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét