Đây là lần thứ n mình viết một bài với tựa đề Thành Phố Đi Ngủ rồi đấy, mà chưa bao giờ mình post lên được. Chắc vì day dứt mãi.
Thành phố đi ngủ rồi, yên tĩnh lạ thường. Yên tĩnh nhưng không thể bình yên.
Thành phố đi ngủ, nhưng đứa con gái còn thức hoài, vì nghi hoặc bản thân và nghi hoặc cuộc sống. Con gái là thể loại sinh vật phức tạp nhất trên quả đất này rồi hay sao đó.
Dạo này đây, nhiều điều khó hiểu bất ngờ ập đến, làm cho mình đêm nào cũng thao thao thức thức, trằn trằn trọc trọc.
Nếu đã quyết định bước ra, thì có lẽ là nên bước ra hẳn. Chứ cứ nửa nghiêng nửa thẳng thì thiệt là phức tạp và mệt mỏi phải không?
Hôm qua, chở chị đi chơi, chị bảo ngồi sau xe mình không cảm thấy an toàn, chỉ bảo tại sao đi xe không thèm thay nhớt, tại sao không giữ xe cẩn thận. Rồi tự nhiên chị kể chuyện ngày xưa xe của chị mỗi tháng đều có người yêu (là chồng chị bây giờ) đi tút tát lại. Mình cười khẩy rồi bảo:
- Thì chị có người yêu, còn em không có thì lấy ai mà tút giùm. Chị kiếm cho em đi.
Vậy là chị mình cũng cười khảy luôn. Bảo rằng cái tự tin bình thường của mình biến đâu mất hết rồi.
Mà cũng lạ một điều, ngoài ba, Minh và anh ra, trước đến giờ mình chưa bao giờ cảm thấy an toàn khi ngồi sau xe ai cả. Mà chị mình bảo rằng người yêu sẽ là người làm mình thấy an toàn tuyệt đối. Vậy hoá ra tìm người yêu là tìm một người mà ngồi sau xe người đó mình không thấy sợ àh?
Những ngày sắp tới rất là khó khăn. Mình có vượt qua được hay không? Mà không, mình là đứa dũng cảm mà, phải vượt qua chứ. Cố gắng nhé mình ơi.
Hôm nay, ngồi xem Got To Dance, nhóm nhảy thứ 21 là một nhóm của những người bị thiểu năng, xem xong mình đã gần như khóc. Họ đã rất cố gắng để nhảy tốt và phối hợp với nhau, đó không phải là một tiết mục đặc sắc, nhưng đó là một tiết mục đánh dấu sự vượt qua chính mình, vượt qua số phận nghiệt ngã. Đủ cảm động để ai xem cũng nghẹn ngào. Lâu lắm rồi mình không cảm nhận được sự quan trọng của tinh thần đồng đội như thế.
Điện thoại lúc 1h đêm luôn làm mình nửa bất an và nửa thích thú. Ông anh khùng Pin Pin gọi điện thoại nói thều thào gì mà 26 độ gì mà Sg350... Chả nghe gì rõ ràng cả. Rồi một hồi Pin khùng bảo đi ngủ. Ha ha. Lúc đó mình nhớ lại ngày xưa và mình nhớ Hà Nội. Mình có một cái hẹn với Hà Nội vào mùa hè này, và hãy chúc mình hoàn thành được cái hẹn đó, nhé!
Hà Nội ơi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét