Tôi mỉm cười trước cái bình lặng của thành phố nhộn nhịp này. Lâu lắm rồi, tôi mới cảm thấy mình tràn đầy cảm xúc cho một nơi đặc biệt như thế.
Có thể, đối với một vài người thì chung cư chẳng có gì hay ho cả. Đâu đến mức phải làm toán lên. Có lẽ do tôi cả nghĩ, có lẽ do họ thiếu cảm xúc, có thể do rất rất nhiều thứ. Nhưng điều lớn nhất đó là có lẽ tình yêu của họ dành cho mảnh đất này chưa đủ lớn để có thể tìm ra những điều đẹp đẽ và hay ho ở những nơi cằn cỗi và thô kệch nhất.
Tôi vẫn nhớ hoài nhớ hoài những lời nói của Andrew:
Chỉ cần được ở trong căn chung cư cũ kĩ của Sài Gòn thì một tháng cũng đáng giá ngàn vàng.Người ta vẫn yêu Sài Gòn bằng tình yêu rất lạ. Và chỉ mỗi khi đi dạo khắp nơi ở Sài Gòn, tôi mới thấy lòng mình rộn ràng và tràn đầy cảm xúc của một cô gái trẻ, đó có lẽ cũng là cảm thức của tuổi trẻ phải không? Đối với tôi, khi được nói về Sài Gòn, có lẽ nói từ ngày này sang ngày khác tôi cũng không bao giờ thấy chán.
Cảm xúc đã trôi đi về một nơi nào đó xa xôi, để lại con người cằn cỗi và sẵn sàng nổi cáu với tất cả mọi thứ vừa xuất hiện.
Có một người bạn đã hỏi tôi:
"I used to see this girl with sunny smile. Can you tell me where she is now?"
Tôi xem lại những khung hình của ngày xưa, tôi chỉ muốn cữu vãn những xúc cảm ít ỏi còn xót lại của mình. Mày đâu rồi, cảm xúc ơi. Mày đâu rồi?
Dù có phải đi xa thật xa, Sài Gòn vẫn nằm trong tim, đằm thắm, ngang bướng, và sẵn sàng bùng nổ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét