Nơi này mưa sớm rồi nắng trưa. Để lòng tôi thênh thang nhiều nỗi niềm quá.
Dạo gần đây, tôi thích đi bộ dọc theo những con đường hun hút, rồi trải rộng nỗi lòng mình ra. Và dĩ nhiên: Một mình, hoặc có thể là hai mình _ với Mèo. Ai đó có biết không? Đi bộ một mình là một điều lãng mạn vô cùng, tưởng tượng ra những thứ đáng yêu vô cùng, và đó là cách tận hưởng sự thinh lặng tuyệt với vô cùng. Những ô gạch đực xếp ngăn nắp trên quãng đường dài có hoa bằng lăng màu tím, hệt như những kí ức ngăn nắp trong đầu mình. Đi tới đâu sẽ nhớ tới đó. Và không bao giờ chán được.
2 năm trước đây, cũng khoảng thời gian này, tôi đã đi dọc con đường ấy, cùng Minh Mèo. Hai đứa ngồi ở đó, cười thật to. Lúc ấy mái tóc tôi đen và rối bời vì chưa từng qua bất kì giai đoạn uốn hay duỗi nào. Còn Minh lúc ấy béo hơn bây giờ, tóc dài, và không bao giờ biết điệu.
Vậy mà thời gian cứ trôi nhanh rồi mất hút... Đến hôm nay khi trở lại, tôi thấy rằng mọi thứ có nhoà nhạt đi, nhưng vẫn là nơi đó, vẫn là sự yên bình đó, và vẫn là những bước chân đó.
Tôi đã từng nghĩ khi có người yêu, tôi nhất định sẽ dẫn anh đến con đường đầy hoa ấy, bước thật đều, và nắm tay anh thật chặt, để cả hai sẽ không bao giờ cảm thấy bất an nữa. Nhưng bây giờ, tôi nghĩ rằng đó không phải là nơi của tình yêu, tôi sẽ giữ góc ấy trong lòng, giữ mãi giữ mãi, như một nơi thanh bình của riêng mình. Để khi nào đau đớn, để khi nào mệt mỏi, để khi nào quỵ ngã, tôi sẽ ngồi đó. Rồi bình yên. Tuyệt đối.
Dạo này, người ta hay nhận xét tôi là đẹp hơn, mặn mà hơn, quyến rũ hơn... Đại loại là thế. Còn tôi thì không cảm nhận gì được về những sự thay đổi của mình. Lạ lùng thế. Tôi vẫn cảm thấy mình xấu xí, thô cứng và vụng về. Chỉ duy một điều làm tôi bớt đi phần cứng, đó là sự lãng mạn trong tâm. Nói một cách khác, đó là tôi thích mơ mộng và vẽ vời.
Những ngày này, tôi còn thường được (một cách vô tình) gặp lại những người yêu cũ và những người-suýt-là-người-yêu. Vậy đó. Còn tôi thì cả một chút nhớ nhung cũng không thèm gợn lên. Tôi lặng lẽ và khép mình đến mức này ư?
Tôi không dễ dàng chia sẻ bất cứ điều gì nữa. Vì chia sẻ là một trong những việc làm rất khó khăn.
Có đôi khi, tôi tự hỏi rằng tại sao đến lúc này thì mình không còn yêu ai được nữa. Thường thì không-yêu-được-nữa chỉ là cụm từ dành cho những người đã trải qua những cú shock rất lớn trong tình yêu. Còn tôi, chưa bao giờ trải qua một cú shock nào. Cũng đã yêu đôi ba người. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm nhận được đủ đầy những cảm xúc của một đứa con gái khi yêu cả. Thật là kì lạ.
Và cho đến hôm nay, khi tôi ngồi xác nhận lại tình cảm của mình, thì đến cả cái người mà tôi nghĩ mình đã yêu bấy lâu nay cũng không còn là yêu nữa. Ngộ nghĩnh quá nhỉ. Tôi đã không yêu người đó, tình cảm vừa qua cũng chỉ là một thứ ngộ nhận thôi mà. Và nghĩa là đến hôm nay, cái cảm giác nhớ một người cũng sẽ biết mất rồi.
Lũ trẻ cứ ùa nhau mà yêu đương. Nhìn chúng nó yêu nhau mà tôi cũng hơi thèm thuồng. Chúng nó dễ thương, chúng dễ yêu, và dĩ nhiên cũng dễ chán. Nhưng có hề gì, yêu và được yêu thôi cũng là quá đủ rồi.
Vậy mà tôi, lại không cho phép mình yêu ai cả, hoặc không dũng cảm để yêu, hoặc do quá lười yêu. Nên đã dành rất nhiều thời gian để suy tính cho tương lai mình. Một tương lai tươi đẹp và đáng trông đợi. Hôm qua, tôi đã tưởng tượng ra một tuổi trẻ mà tôi mong ước. Vâng, đúng như tôi mong ước. Và lúc này, tôi lại ngồi chờ mọi thứ đi đúng hướng của mình. Ai cũng biết đó, chờ đợi là một phần tất yếu của cuộc sống. Và trong khi chờ đợi, người ta thường rất cô đơn.
Đôi khi, tôi tự nghĩ, hay cứ bốc đại một ai đó để yêu, rồi để cưới, rồi có những đứa con và nuôi dạy nó nên người. Nhưng biết làm sao đây? Tôi không thể làm được những điều ấy. Tôi không tìm ra bất cứ một ai để cảm thấy yêu, hoặc muốn gắn bó cuộc đời mình vào người đó. Và, nói theo ngôn ngữ của mẹ thì tôi đã "ế". Nhưng mà tạm thời, tôi vẫn biện minh cho mình rằng: thà ế còn tốt hơn là yêu đương với một người không hay ho.
Thôi thì đành là tôi quá cứng đầu, quá ẩm ương. Nên tôi chấp nhận mọi thứ như hiện nay, và chưa sẵn sàng cho sự thay đổi nào quá lớn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét