
Tôi, đôi khi thích ngồi chửi rủa đời bằng cái giọng vô cùng chua cay và nghiệt ngã, như hiện tại đây. Đôi khi, cái sự chua cay ấy không phải vì tôi, mà vì những thứ xoay quanh mình, và những người thích nhìn mịnh quỵ ngã rồi cười khẩy một phát đầy vui vẻ.
Dạo gần đây, dù đã cố gắng, rất cố gắng để dẹp bỏ cái sự cay nghiệt của mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy không thể làm được.
Tôi- đang chờ đợi. Chờ đợi lần này rất nghiệt ngã và mệt mỏi. Nghĩa là nếu đứng không vững thì khi điều đó không đến, tôi sẽ quỵ ngã ngay lập tức. Quỵ ngã, và không thể đứng dậy được.
Cái thói đời đó là những gì chưa có sẽ muốn có, những gì có rồi thì muốn nâng nó lên ở một mức độ cao hơn. Đó là vì sao con người ta vẫn thích chạy theo mode điện thoại. Hoặc thích học hết lớp này đến lớp khác để nâng cao bản thân. Tôi cũng vậy thôi, chẳng khác gì đâu.
Vậy mà... tôi biết ở đâu đó, có một vài người thích tọc vào cuộc sống của mình. Và tôi thực sự ngạc nhiên khi họ lại có thể rảnh rỗi đến thế. Tức cười.
Người mà tôi muốn có được sự quan tâm thì dường như chẳng bao giờ nghĩ đến tôi, chẳng bao giờ thèm nhìn xem tôi ổn hay không. Họ chỉ biết nhìn những điều khác, hoàn hảo và hoa mỹ hơn. Có lẽ vì họ ở xa tôi, và họ không phải là của tôi.
Còn những người khác, có lẽ cuộc sống của họ chưa đủ những màu sắc cần thiết, nên họ phải tìm cho bằng được một khoảng tối, hoặc phải cố gắng làm cho một mảng màu sáng trở thành tối tăm. Họ không phải là hoạ sĩ giỏi, nhưng họ là những kẻ pha màu rất giỏi, đến nỗi có thể làm những giây phút tươi sáng trở thành tối tăm và tuyệt vọng.
Ganh đua.
Tị nạnh.
Cũng phải quen dần là vừa. Thế giới không nhiều người tốt đâu. Thế giới này nghiệt ngã lắm.
Nhưng, thế giới này có những người luôn bên tôi. Đó là điều đáng trân trọng nhất cho đến bây giờ.
Keep the faith, dear.
Trả lờiXóa