Nên nghĩ đến chủ nhật tuần này sẽ được vui vẻ với đồng bọn, sẽ được gặp những người hay ho, sẽ được làm những điều như mong muốn, sẽ được cháy hết mình với những cái mình đang làm là sẽ vui trở lại.
Nhớ lại những ngày xưa hồi hạy HG 8/8, đêm 7/8 tận 10h mới dám bỏ cung về mà đầu óc còn dang dở lắm. Mà nghĩ lại thấy vui tươi, nghĩ lại thấy cũng là thứ mình đã làm, và cố gắng làm.
Hôm qua, sau khi đọc email thông báo tình hình của chương trình, mình thấy thương đồng bọn khủng khiếp. Chỉ vì hoàn cảnh mà mình không thể ở đó cùng đồng bọn, không thể giúp gì được trong lúc ngổn ngang như thế. Nhiều lúc mình cũng muốn bỏ dở lắm, bỏ ngang đó đi, để sống cho đở mệt. Nhưng mà mình cứ nghĩ đến 2 chữ "trách nhiệm" thì mình chẳng thể bỏ được. Mình nghĩ đến đồng đội như một gia đình của mình, mình nghĩ đến những bài học mà mình đã học được, mình nghĩ đến quãng đường mà mình đã lớn lên khi sánh bước cùng với đồng đội thì mình nhất quyết không bỏ được. Vì mình biết, nếu mình bỏ dở đi thì nghĩa là mình tự rút chân ra khỏi chiến trường và rời bỏ đồng đội, rời bỏ một gia đình thứ hai.
Mà đối với một chiến sĩ, cái việc bỏ chiến trường vì sự hạnh phúc của cá nhân là một nỗi nhục to lớn lắm.
Dù cho hôm nay, mình cảm thấy thất vọng vì một vài thứ và một vài người, nhưng đành vậy, thói quen của mình là sẽ không mở miệng khi đang thất vọng, và chỉ khi cơn thất vọng qua đi thì mình sẽ mở miệng.
Vậy nhé.
Thất vọng ơi mau qua đi.
Nỗi buồn ơi mau qua đi.
Xì chét ơi mau biến ngay đi.
Yêu thương ơi, chóng về.
Nụ cười ơi, sớm nở nhé.
Hi vọng ơi, đừng bao giờ rời xa.
Mình phải đè bẹp lép xì chét chứ chị nhỉ, xong bỏ quên nó luôn, cho nó bơ vơ, mình sẽ lại vui vẻ với cuộc đời, đi chơi với những người mình yêu thương, tự khắc nó cũng bỏ mình mà đi luôn
Trả lờiXóaĐọc những dòng chị viết làm em cũng chộn rộn, muốn được "mệt" như thế với đồng bọn :D xong rồi hít hà quanh đây toàn là thứ mang tên tuổi trẻ thôi :)