Hôm nay bé Tom về nhà. Em bé khóc ròng, chẳng biết đòi cái gì. Mẹ bảo chắc là quấy ngủ đó.
- Mẹ ơi, vậy ngày xưa con có khóc không?
- Mày khóc còn kinh khủng hơn thế này nhiều.
- Thế lúc đó mẹ làm thế nào?
- Thức từ đêm này qua đêm khác để bồng con.
...
- Em bé nhỏ xíu vậy chỉ biết quấy chứ có biết có hiểu mình nói gì đâu. Bực ghê luôn mẹ ơi.
- Ai nói là nó không hiểu? Nó hiểu hết cả đấy. Bà mụ dạy nó, trong từng giấc mơ.
- Bà mụ là ai?
- Là bà mụ đỡ nó ra khỏi mẹ nó.
- Mẹ xạo!
- Mẹ nói thiệt. Con nói xấu nó cái gì là nó biết hết đó. Hồi xưa bà ngoại dạy mẹ như vậy đó.
...
Hồi nhỏ, có lúc tôi bị ốm nặng. Sốt li bì từ đêm này sang đêm khác. Lúc đó mới có học cấp 1. Nhưng tôi nhớ rất rõ hôm ấy, mẹ ngủ cùng tôi. Hồi đó nhà đặt báo Nhi Đồng. Đêm đó mẹ ôm tôi, người tôi thì sốt hâm hấp, còn mẹ thì lật trang báo có nàng tiên cá, rồi đọc cho tôi nghe.
Có thể những ai đọc dòng này không tin là tôi biết nhớ những thứ như vậy. Nhưng tin hay không thì tuỳ, đó là tuổi thơ tôi- một tuổi thơ luôn có mẹ bên cạnh. Ngày xưa chỉ nhớ mẹ đọc truyện nàng tiên cá thôi, chứ không biết mẹ thương mình đến thế nào. Nhưng ngày nay thì biết rồi.
...
Dạo này hay ngồi nói chuyện vui cười với mẹ hơn trước kia. Hai mẹ con thì có đủ thứ chuyện để kể mà.
Sơn móng tay cho mẹ.
Chấm bài giùm mẹ.
Vào điểm phụ mẹ.
Nấu cơm cho mẹ kịp ăn.
...
Nói về mẹ, không thể nào nói hết.
Ngoài những chữ: Yêu mẹ vô cùng.
Hồi em bị tai nạn giao thông năm lớp 1, không thể đi lại, không thể làm bất cứ việc gì vì cái chân đau mà đến giờ vẫn còn. Lúc đó em khóc nhiều lắm, mẹ dỗ dành rồi lại đi ra chỗ khác khóc nhiều hơn thế. Hôm nọ nhắc lại mẹ cũng bảo không nhớ rõ lắm :] Mà chỉ cần mình nhớ và nghĩ đến rồi tiếp tục yêu thương mẹ thật nhiều là đủ chị nhỉ!
Trả lờiXóa