Mùa hè cỏ xanh. :)

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011

Có những khi cô đơn.


Tôi tự hỏi khi cô đơn thì người khác sẽ làm gì?
Có đôi người sẽ xem một bộ film quen thuộc, đôi người lại dắt xe chạy bon bon ngoài đường, đôi người lại thích nhốt mình trong phòng.
Hôm nay, khi cô đơn thực sự dù cho mọi thứ đều rất đong đầy, dù cho tất cả mọi người đều ở xung quanh tôi, tôi lại thấy cô đơn một cách vô cùng nghiệt ngã. Nghe một bài hát quen thuộc, rồi ngồi thừ ở phòng, chẳng biết làm gì nữa.
Ban nãy tự nhiên lại khóc tí xíu. Tất cả mọi thứ mang màu sắc của sự "chia tay" đều làm tôi buồn hắt hiu và muốn khóc, dù đó chỉ là một cảnh trong film thôi.
Soo Kyung được học bổng đi Ý học làm đầu bếp, nhưng người yêu cô đồng thời là bếp trưởng của cô và cũng là người đã đưa cô lên đến đỉnh cao của sự nghiệp sẽ không đi cùng cô mà ở lại Hàn Quốc. Cùng với cô có 3 người nữa được đi Ý. Và suất học bổng là trong 3 năm trời. Đồng nghĩa với việc phải xa người cô yêu. Mỗi ngày cô thay đổi ý định một lần. Nếu ngày hôm nay là "Đi!" thì hôm sau sẽ là "không đi nữa!". Nhưng vào ngày cuối cùng trước khi cô đi Ý, cả căn bếp của Soo Kyung làm việc hết mình, và làm ra những món ăn cực đỉnh của cực đỉnh. Mọi người ôm nhau, cậu em út thì khóc, còn bếp trưởng thì mỉm cười, và lúc nào cũng chỉ nhìn về Soo Kyung.
Tôi coi đến đây thì bật khóc. Nhớ lại những lần tôi đã chia tay với những người tôi yêu thương quý mến.
Và:
Chia tay chưa bao giờ là dễ dàng với tôi cả.
Lúc này cô đơn khủng khiếp, vì mọi người xung quanh đều có một ai đó để thương yêu, còn tôi thì lạc mất những cảm xúc của một đứa con gái 20 tuổi. Đôi khi tôi cứ nghĩ yêu nhau dễ lắm, vì tôi nhìn mọi người yêu nhau thì thấy nó vô cùng dễ dàng. Nhưng với đứa con gái như tôi, thì yêu là một trong những điều khó khăn nhất.
Minh bảo tôi khó tính. Tôi thường đẩy những người muốn gần tôi đi xa. Minh bảo rằng tôi được nhiều người cưng chiều quá. Minh bảo tôi là đứa con gái may mắn vì có nhiều người quý mến, thương yêu, và bảo vệ tôi, dù đó là một người bạn hay là một người muốn đi xa hơn tình bạn. Mình bảo bất cứ lúc nào tôi cần thì tôi đều có thể tìm được một người để chia sẻ. Và, Minh bảo rằng:
" Nhưng bản chất bên trong của mày khó gần lắm. Mày phức tạp lắm. Mày không mở lòng với tất cả những người thương yêu mày. Nhưng khi đến gần mày rồi thì mày đáng yêu, và tao không lạ khi nhiều người yêu mày và thương mày đến thế."

Tại sao có những người sẵn sàng đi cùng tôi thì tôi lại không thể mở lòng được với họ? Tại sao tôi lại cứ nghĩ về những người đến rồi sẽ đi, đi rồi sẽ về, và về rồi sẽ lại đi?
Ngày đó đang tới rất gần. Tôi sợ mình sẽ khóc lắm. Chia tay nhau mà, đâu có dễ dàng gì.
Rồi ai sẽ đưa tôi về trong cơn mưa dài bất tận. Rồi ai sẽ đưa tôi đến những miền đất hứa. Ai sẽ là đầu bếp của tôi. Ai bây giờ?
Tôi luôn nghĩ về một người yêu không điển trai của mình, nhưng có tấm lưng rộng, có đôi tay ấm, có cái đầu lạnh, và có một trái tim nóng. Và tôi luôn chờ đợi những cái ôm từ phía sau thật chặt và tôi xoay người lại, nhón chân hôn người ấy thật nồng. Tôi nhớ mình có một người như thế đó, nhưng chẳng biết người đó có chọn tôi hay không.
Hay là sẽ không chọn lựa nữa, mà hãy để một người nào đó tôi không biết là ai, vào một ngày nọ, sẽ chọn tôi nhé.
Cô đơn như bông hoa kia!

1 nhận xét:

  1. ''Họ không chuyện trò. Nỗi đau của họ như tấm gương soi vào nhau, thấy rõ đối phương. Thương xót cho nhau nhưng không thể giơ tay ra chạm tới. Không bao giờ kể lể. Cãi nhau, không hiểu nhau, lạnh nhạt, cố chấp. Chỉ có thể duy trì bằng cách như vậy. Chính như vậy. có một số người. Họ yêu qúy nhau như vậy.''

    - trả lời cho câu hỏi :Tại sao có những người sẵn sàng đi cùng tôi thì tôi lại không thể mở lòng được với họ? :)

    p.s: thanks for add my blogspot into your ''Hey Dear'' Nice to see it :) Have a nice day.

    Trả lờiXóa