Mùa hè cỏ xanh. :)

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Mùa Đông tới rồi.

Sáng nay tỉnh dậy đọc ngay tin nhắn của ba. Ba gọi mình là bé Ti, nói bằng giọng rất tha thiết.
Ba ơi, ba chóng khỏe, đừng để sức khỏe suy giảm.
Thứ 7 này theo dự báo sẽ có tuyết. Tôi đã từng trông chờ điều này. Nhưng sau một khoảng thời gian dài lạnh lẽo, tôi nhận ra mùa Đông cô đơn đến thế nào. Trắng xóa, cảm xúc đặc quánh. No longer wait for it.
Ở đây rồi tôi mới thấy mọi thứ đều nhạt nhòa. Yêu thương nhau đâu có khó, họ lại yêu nhau nữa rồi đó, họ đổ vào nhau, yêu nhau, thương nhau. Còn tôi sao thấy nó khó quá chừng.
Anh già bảo tôi rằng: Anh cũng chán yêu lắm rồi.
Anh ơi, nếu ở cái tuổi này, bọn trẻ ai cũng bảo chán yêu lắm rồi, thì em biết tin vào con tim của mình như thế nào?
Chỉ tại chúng ta đã từng quá yêu một ai đó, để khi con người mình cứng rắn hơn, mình không cho phép ai làm mình đau nữa.
Chỉ tại thế...
Mở trái tim ra, đón những người khác vào, nhé anh!
Tôi sẽ lại biến mất trong mắt một ai đó, người ta có tìm kiếm tôi không? Chắc là không.
Chờ hoài, chờ mãi, chờ cho đến khi tim mình úa tàn.
Hôm qua, anh gửi email cho tôi, hỏi về mùa Đông châu Âu. Kể tôi nghe mùa Đông ở Ohio... Cuối thư, anh kết bằng thứ ngôn ngữ có khả năng làm bất kì đứa con gái nào mất ngủ vì rung rinh. Tôi quá quen với anh như thế, từ khi chúng tôi yêu nhau rồi xa nhau. Nhưng có vẻ sự cô đơn ở đây làm tôi muốn ngã về phía anh một lần nữa.
"Những mùa đông thế này anh chỉ nghĩ đến mùa hè của chúng ta, một thời. Em còn trẻ con, anh là lão già hay ràm ràm. Sài Gòn đã từng ngập tiếng cười, của anh và em..." 
Anh ơi!
Đọc ở đâu đó, bảo rằng: "Độc thân chỉ là sự minh chứng rằng tôi đủ can đảm và mạnh mẽ để không cần phải phụ thuộc vào ai cả."
Và cũng là đọc ở đâu đó: "Tôi xây một bức tường không phải để giữ mọi người ở bên ngoài, mà để biết rằng ai đủ quan tâm tôi và phá vỡ bức tường đó."
Nói chung, sinh ra là con gái đã phức tạp rồi, tôi lại làm cho bản thân mình thành một mớ hỗn độn và mâu thuẫn, rồi vùi mình vào đó, rồi khóc, như ngày hôm kia. Khóc cho đến khi ngủ thiếp đi...

2 nhận xét:

  1. "Tôi xây một bức tường không phải để giữ mọi người ở bên ngoài, mà để biết rằng ai đủ quan tâm tôi và phá vỡ bức tường đó."

    người phá tường xong mà bỏ chạy thì không biết chúng mình sẽ ra sao nhỉ?

    Trả lờiXóa
  2. Chỉ vì chúng ta chưa thể quên một ai đó...
    Tuyết lạnh lắm, chị giữ sức khỏe nhé.

    Trả lờiXóa